Chương 13

Cậu dừng lại cách hắn hai bước, không dám lỗ mãng.

Phó Tế Quân rửa tay xong, dang tay, giọng mang ý cười: “Lại đây.”

“Dạ?” Nguyễn Chi Nhiên ngập ngừng bước tới, đôi tay như muốn ôm lại không dám, vòng qua hông hắn, lắp bắp: “Em... em ôm được không?”

Phó Tế Quân đáp lại bằng hành động.

Mùi Absinthe bao bọc cậu, trái tim cậu rơi vào l*иg ngực. Cậu tựa vào lòng hắn, hơi thất thần, lẩm bẩm: “Em tưởng ngài không về nữa.”

Cậu khẽ siết chặt, ôm hắn thật mạnh. Đây là cách duy nhất khiến cậu cảm thấy an tâm.

Phó Tế Quân đẩy cậu ra: “Được rồi.”

Nguyễn Chi Nhiên vội buông tay, lí nhí: “Em xin lỗi, Phó tiên sinh.”

Cậu quá liều lĩnh.

Nhưng vòng tay hắn thật ấm áp.

Bụng cậu lại réo lên, lộc cộc mấy tiếng.

Nguyễn Chi Nhiên sững sờ. Đừng mà...

“Thấy tôi là đói bụng ngay?” Phó Tế Quân hỏi.

“Dạ, không phải, tiên sinh.” Cậu vội giải thích: “Chắc tại tâm trạng tốt quá, thấy ngài, em vui lắm, nên... nên bụng kêu.”

Phó Tế Quân liếc áo tắm dài cậu mặc từ tối qua, sắc mặt tái nhợt: “Em không ra ngoài ăn gì à?”

Nguyễn Chi Nhiên lắc đầu: “Em không đói.”

Bụng cậu lại réo một tiếng.

Phó Tế Quân tháo đồng hồ, đặt vào hộp trang sức ở hành lang, nắm gáy cậu, kéo vào phòng: “Còn biết nói dối.”

“Dạ... tiên sinh, em không...”

Chốc lát sau, chuông cửa vang. Nguyễn Chi Nhiên định chạy ra mở, nhưng Phó Tế Quân ngồi trên sofa, tay dài vươn ra, nắm gáy cậu, kéo lại. Cậu ngã nhào lên sofa.

“Phó tiên sinh?” Cậu ngơ ngác nhìn hắn tự đi ra cửa.

“Cơm hộp của ngài, Phó tổng.”

Hương thịt bò nướng lan tỏa từ túi đồ trong tay hắn, lấp đầy không khí. Nguyễn Chi Nhiên nhận ra logo trên túi – Từ Cạnh Nam từng đưa cậu và mẹ đi ăn ở đó.

Cậu chưa bao giờ thấy món ăn ở nhà hàng này thơm đến thế.

Dưới ánh nhìn của hắn, cậu nuốt nước miếng, đi theo mùi hương đến quầy bếp, đưa tay mở túi.

“Chà...” Phó Tế Quân dùng đũa gõ mu bàn tay cậu.

“Cái này không phải cho em.”

“Dạ...” Mặt cậu nhăn lại, quên mất lời mẹ dặn: phải cười, phải làm Phó tiên sinh vui.

“Em không phải... không đói sao?” Phó Tế Quân lấy từng món ra, mở nắp, bày lên quầy bếp. Nguyễn Chi Nhiên nhìn chằm chằm miếng thịt bò bốc khói.

Đói lắm. Nhưng Phó tiên sinh bảo không được ăn... Thôi không ăn vậy.

Cậu mím môi, quay về sofa, đưa lưng về phía bàn ăn.

Món ngon trên bàn quá hấp dẫn, chỉ được nhìn mà không ăn, bụng cậu càng kêu to hơn.

Phó Tế Quân cố ý trừng phạt cậu nhóc hay nói dối, rót nước bạc hà có ga vào ly pha lê, phát ra tiếng xì xèo. Nguyễn Chi Nhiên vẫn ngồi quay lưng, bất động. Hắn không vội, ngồi xuống bàn, thong thả gắp một miếng thịt bò.

Hương vị cũng bình thường.

Tối nay hắn có tiệc xã giao, đã ăn ngoài rồi mới về, quên mất trong nhà còn một cậu nhóc chờ được “cho ăn”. Chờ năm phút, Nguyễn Chi Nhiên vẫn quay lưng, như giận dỗi, chỉ để lại cái bóng. Ánh mắt hắn lạnh đi.

Một người được hắn mang về mà dám giận hắn?

Phó Tế Quân hất đĩa thịt bò ớt tươi vào thùng rác.

Tai Nguyễn Chi Nhiên khẽ động, chạy vội từ sofa đến, mắt đầy lo lắng: “Phó tiên sinh, để em dọn cho!”

Cậu nhanh tay, đổ cả đĩa bồ câu non da giòn vào thùng rác, ném đĩa dính nước sốt vào bồn rửa.

Đĩa trong tay hắn cũng bị cậu giật lấy, dọn luôn.

“Em... làm gì vậy?” Đến lượt Phó Tế Quân ngập ngừng.

“Dọn dẹp ạ, Phó tiên sinh, em dọn nhà được lắm, em rất giỏi dọn nhà!” Nguyễn Chi Nhiên ưỡn ngực, cố làm lời nói đáng tin hơn.

Cậu chỉ giúp dọn dẹp chút thôi, không cướp việc của cô giúp việc, mà vẫn khiến cậu cảm thấy mình có giá trị trong căn hộ này.

Phó Tế Quân đầu lưỡi chạm má, ánh mắt lạnh đi.

Nguyễn Chi Nhiên nhìn hắn, lông tơ dựng đứng. Phó tiên sinh không vui.

Sống với Từ Cạnh Nam năm năm, cậu sớm học được cách nhìn sắc mặt. Khi hắn không vui, mí mắt rũ xuống, đồng tử bị che, lòng trắng lộ rõ, đường nét gương mặt cứng rắn, ánh nhìn đầy uy hϊếp.

Nguyễn Chi Nhiên nhẹ nhàng đặt đĩa lại bàn, xin lỗi: “Em xin lỗi, sau này em không tự ý dọn dẹp nữa.”

Cậu cố cười, mắt cong cong, giọng mềm mại khiến người ta xót xa: “Tiên sinh, ngài đừng giận em được không ạ?”