“Sợ tôi?” Phó Tế Quân hỏi.
Nguyễn Chi Nhiên mở to mắt, hoảng loạn lắc đầu, rồi lại khẽ gật: “Em sợ... ngài không cần em.”
Phó Tế Quân không đáp, ngón tay trượt lên, từ má phải cậu chậm rãi lên trên, chạm vào quầng thâm dưới mắt, xoa vành tai cậu: “Còn đau không?”
“Dạ, không đau, tiên sinh.”
Cậu nói không đau, nhưng mày khẽ nhíu. Phó Tế Quân thu hết sự yếu đuối và lấy lòng của cậu vào mắt, dẫn cậu đến gương trong phòng tắm: “Đứng đây.”
Hắn rời đi. Nguyễn Chi Nhiên đứng im, đầu xoay theo bóng hắn. Qua gương, hắn thấy ánh mắt cậu như chú cún nhỏ bám theo mình, khóe môi khẽ cong.
Cậu nhóc ngoan thế này, đáng được thưởng.
Phó Tế Quân lôi ra hộp khuyên tai từ thời trẻ phản nghịch, chọn một viên hồng ngọc huyết bồ câu, cắt như hạt lựu, màu sắc rực rỡ nhưng thiết kế tinh xảo. Hắn từng thấy nó ở một buổi đấu giá, mua về lại chê rẻ tiền.
Hắn cầm viên ngọc, đứng trước gương, tự tay đeo nó cho cậu.
Hồng ngọc huyết bồ câu nhỏ xíu, hắn từng chê keo kiệt, nhưng trên vành tai trắng nõn của cậu lại vừa vặn, như một nốt chu sa điểm xuyết. Phó Tế Quân tựa vào khung cửa, ngắm tác phẩm của mình, nhận xét: “Đẹp lắm.”
Nguyễn Chi Nhiên căng thẳng đến ngón chân cũng co lại. Nghe lời hắn, cậu mới thở phào, ngập ngừng hỏi: “Tiên sinh, ngài... tặng em sao? Có... hơi đắt không ạ?”
Phó Tế Quân đứng thẳng, cúi xuống nhìn thẳng cậu: “Nhìn ra được giá trị à?”
“Dạ, chút chút.” Nguyễn Chi Nhiên đáp. Cậu thường theo mẹ dự tiệc, đồ tốt thấy không nhiều, nhưng cũng chẳng ít.
“Chà...” Phó Tế Quân nắm ngón tay mềm mại của cậu, như hỏi cậu, lại như lẩm bẩm: “Nuông chiều từ nhỏ, cũng từng trải, vậy mà gan nhỏ như hamster. Là ai nhẫn tâm để em đến đây, khép nép lấy lòng tôi?”
Lời này làm Nguyễn Chi Nhiên run dữ hơn, mắt đỏ hoe, như sắp khóc. Nếu hắn nói thêm, cậu sẽ bật khóc mất.
“Phó tiên sinh.” Cậu lấy hết can đảm, bước tới gần hắn một bước: “Khuya rồi.”
Cậu kiễng chân, nhưng chân mềm nhũn, ngã vào lòng hắn. Đôi môi mềm cọ qua cằm hắn, dán vào vai hắn.
“Em xin lỗi, xin lỗi tiên sinh, em...” Nguyễn Chi Nhiên cố đứng thẳng.
Phó Tế Quân giữ eo cậu, vỗ nhẹ hai cái: “Mệt thì ngủ đi.”
Nói xong, hắn bỏ cậu lại, về phòng ngủ. Nguyễn Chi Nhiên lẽo đẽo theo, đứng ở mép giường, chần chừ.
“Sao, muốn ngủ đây?” Phó Tế Quân xốc chăn, nằm xuống, như chế nhạo cậu vọng tưởng.
“Dạ, không phải.” Nguyễn Chi Nhiên vội chạy ra, lao vào phòng ngủ phụ.
Được Phó tiên sinh giữ lại đã là tốt lắm rồi, sao dám mơ chiếm phòng chính.
Cậu dựa vào cửa, thở hổn hển, tim đập thình thịch. Ở bên Phó tiên sinh, cậu luôn sợ hãi, sợ hắn mắng, đánh, không thích cậu.
Nhưng khi hắn tốt với cậu, cậu lại càng sợ, sợ hắn tốt rồi lại bỏ rơi cậu.
Nguyễn Chi Nhiên tháo viên hồng ngọc, cẩn thận đặt trong lòng bàn tay. Sau khi thành niên, Từ Cạnh Nam từng tặng cậu nhiều kim cương, châu báu đắt tiền. Cậu chẳng dám nhìn kỹ, biết rằng đằng sau những món quà ấy là cái giá cậu không trả nổi.
Viên hồng ngọc trong suốt, đinh vàng mười, trông hơi phô trương, rực rỡ, nhưng thiết kế tinh tế, triệt tiêu vẻ nặng nề của vàng, như đóa hoa phú quý nở trong tay.
Khi Phó tiên sinh đeo nó cho cậu, bàn tay hắn xoa vành tai cậu. Qua gương, cậu thấy ánh mắt hắn đầy thích thú.
Hơi thở cậu dần bình tĩnh. Cậu lê đôi chân tê mỏi, trèo lên giường. Nệm mềm mại, cậu úp mặt vào gối, ngửi mùi hương lưu lại sau khi giặt, thả lỏng cơ thể. Ngày này, cuối cùng cũng an toàn.
Tiếc là Phó tiên sinh chẳng muốn cậu.
Đêm khuya, Nguyễn Chi Nhiên mơ một giấc mộng. Trong mơ, Phó tiên sinh tự tay đeo khuyên tai cho cậu, đôi mắt phượng ánh lên vẻ trêu đùa, nụ cười nhàn nhạt. Qua gương, cậu thấy rõ tim mình đập loạn.
“Quay qua đây.” Giọng hắn trầm thấp, khàn khàn vang bên tai.
Cậu quay lại, nhưng đối diện là ánh mắt như muốn nuốt chửng. Ánh nhìn ấy như xuyên qua áo quần, đâm vào cơ thể cậu. Cậu run lên, muốn gọi “tiên sinh”. Nhưng gương mặt Phó Tế Quân bỗng mờ đi. Cậu cố gọi “tiên sinh”, đổi lại là Từ Cạnh Nam cắn vào vành tai cậu: “Tiểu Nguyễn, con chạy không thoát đâu.”