Chương 8

Nguyễn Chi Nhiên ngẩn người. Cậu điên rồi sao? Cậu làm gì vậy? Bụng cậu kêu trước mặt Phó tiên sinh!

Xong rồi. Cậu đến để lấy lòng hắn, nhưng ngoài việc gây phiền, cậu chẳng làm được gì.

Cậu không dám ngẩng đầu. Qua ánh nhìn của Phó Tế Quân, hắn chỉ thấy đôi tai đỏ bừng. Hắn khẽ thở dài: “Lát nữa cùng ăn cơm đi.”

“Hả?” Nguyễn Chi Nhiên nghi ngờ mình nghe nhầm, ngẩng lên, ngước nhìn hắn: “Ăn cơm ạ?”

“Chờ chút...” Phó Tế Quân lười nhác dựa vào ghế: “Chân tôi tê rồi.”

Nguyễn Chi Nhiên sững sờ, mắt mở to. Cậu gối đầu làm chân hắn tê!

Sao hắn chưa đuổi cậu đi?

Tài xế đã biến mất từ lúc nào. Nguyễn Chi Nhiên lặng lẽ ngồi cùng hắn trên xe, chờ hắn nghỉ ngơi. Khi hắn tỉnh táo, cậu lẽo đẽo theo sau, bước vào phòng riêng của nhà hàng.

Phòng được trang trí kiểu Trung Hoa, thoang thoảng mùi hương dễ chịu. Giữa phòng là chiếc bàn tròn cổ, nhỏ nhưng tinh xảo, chạm khắc cầu kỳ, đắt giá.

Một người đã ngồi sẵn trong phòng, mặc vest thoải mái, tóc được tạo kiểu cẩn thận nhưng vẫn toát vẻ tự nhiên. Anh ta trông khoảng hai bảy, hai tám tuổi. Thấy họ bước vào, anh đứng dậy, cười: “Tế Quân, anh đến rồi! Ngồi đi.”

Phó Tế Quân chẳng thèm để ý ghế được kéo ra, ngồi vào vị trí chủ tọa. Nguyễn Chi Nhiên theo sau, đứng lùi một bước.

“Tính anh thế này, mười mấy năm chẳng đổi.” Người kia nói, giọng thân mật, rót trà cho hắn.

“Lúc xuống máy bay, tôi còn nghĩ, không biết tính anh giờ có dịu đi chút nào không. Hóa ra vẫn vậy.”

Nguyễn Chi Nhiên cúi đầu từ đầu đến cuối, mắt không dám nhìn bậy. Tai cậu bị ép nghe cuộc trò chuyện của hai người bạn cũ. Cậu không biết có nên nghe hay không, chỉ dám thở nhẹ, cố gắng làm mình vô hình.

Bỗng nhiên, một tách trà nóng được nhét vào tay. Cậu giật mình ngẩng lên. Phó Tế Quân đặt tách trà vào tay cậu, kéo cậu ngồi xuống cạnh hắn: “Uống đi.”

“Dạ?” Nguyễn Chi Nhiên vội nhấp một ngụm, chẳng nếm được mùi vị, chỉ thấy đầu lưỡi thoảng chút thanh mát.

“Tế Quân, vị này là...?” Người kia hỏi.

Phó Tế Quân không trả lời, quay sang Nguyễn Chi Nhiên, giọng lười biếng: “Lý Nhiên muốn xem mắt với tôi. Nếu em khiến hắn ta bỏ ý định, tôi sẽ giữ em lại.”

Nguyễn Chi Nhiên ngơ ngác, vô thức nhìn người tên Lý Nhiên. Anh ta đổi sắc mặt mấy lần, từ trắng sang tím.

Nói xong, Phó Tế Quân đứng dậy, ngồi ra sau lưng cậu, như trốn tránh.

Nguyễn Chi Nhiên đầu óc trống rỗng, buột miệng: “Chào anh.”

Lý Nhiên liếc cậu từ đầu đến chân, rồi nhìn qua cậu, nói với Phó Tế Quân: “Tế Quân, đừng đùa nữa. Hôm nay tôi có chuyện muốn nói với anh.”

Phó Tế Quân gõ ngón tay lên vai cậu: “Hắn nói chuyện với tôi, em không cố chút sao?”

Nguyễn Chi Nhiên quay lại nhìn hắn, vai co rúm, lòng hoảng loạn.

Phó Tế Quân nhướn cằm, kiêu ngạo: “Xem ra em chẳng muốn làm tôi hài lòng.”

“Nếu vậy, chẳng cần ở lại bên tôi.”

Nguyễn Chi Nhiên cắn răng, đứng bật dậy, lấy hết can đảm, run rẩy nhìn Lý Nhiên, giọng cứng nhắc: “Phó tiên sinh không thích anh. Anh... đi đi.”

Phó Tế Quân bật cười.

Nguyễn Chi Nhiên trông như chuẩn bị chịu chết, chỉ thốt ra được câu ấy. Phó Tế Quân nghĩ, cậu nhóc này chắc sợ đến mức tim ngừng đập mất.

Lý Nhiên mặt tối sầm, bực bội quay đi, đặt mạnh tách trà xuống bàn.

Tiếng tách trà va vào bàn khiến Nguyễn Chi Nhiên giật bắn, chân mềm nhũn. Điện thoại của Phó Tế Quân đúng lúc reo lên. Hắn nghe máy, bước ra ngoài: “Alo...”

Trước khi đi, hắn vỗ vai cậu, như muốn nói: Cố lên.

Không có hắn ở sau lưng, Nguyễn Chi Nhiên càng hoảng. Cậu cúi gằm đầu.

Lý Nhiên đứng dậy, ánh mắt từ trên cao nhìn xuống: “Phó Tế Quân chơi bời bên ngoài, tôi không quan tâm. Cậu là tình nhân hay bạn giường của anh ấy cũng chẳng sao. Nhưng cậu nên biết thân biết phận. Hôm nay là anh ấy trêu tôi, tôi không tính sổ với cậu.”

Nguyễn Chi Nhiên lưng lạnh buốt, khẽ gật đầu.