Chương 19

Đã tìm ra được mùi hương có thể giảm bớt di chứng cơn đau đầu của y, có lẽ mùi hương này cũng có thể chữa khỏi cơn đau đầu củay cũng nên? Nếu thực sự như vậy, cũng không cần mất công cạy miệng tên thích khách kia nữa.

Đây hẳn là một manh mối, sau khi Hoắc Bằng Cảnh suy nghĩ một lúc, y viết một lá thư và yêu cầu Triều Nam gửi nó về kinh thành. Bức thư được gửi cho Lý Kỳ, đại phu điều trị cho y, dò hỏi xem hắn đã nghe nói về khả năng này chưa, cũng hãy chú ý hơn đến nó.

-

“Cha.” Triệu Doanh Doanh cười gọi, sau đó hành lễ chào hỏi.

"Ngồi đi." Triệu Mậu Sơn đáp lại, chỉ vào chỗ ngồi bên cạnh mình, Triệu Doanh Doanh bèn ngồi bên cạnh Triệu Mậu Sơn. Đây là việc mà mấy năm trước chưa từng có.

Bởi vì Triệu Mậu Sơn không thích Triệu Doanh Doanh cho lắm nên Triệu Uyển Nghiên và Triệu Như Huyển luôn ngồi bên cạnh Triệu Mậu Sơn.

Những ngày này, Triệu Mậu Sơn và Triệu Doanh Doanh luôn thân thiết. Triệu Mậu Sơn cũng chưa bao giờ khiển trách Triệu Doanh Doanh điều gì mà ngược lại còn rất yêu thương nàng.

Triệu Uyển Nghiên cắn môi, quay mặt đi chỗ khác, cảm giác trong lòng dâng lên một cảm giác lo sợ.

Cho dù Triệu Doanh Doanh là một kẻ ngốc, cũng chỉ chó ngáp phải ruồi mới giành được tình yêu thương của Triệu Mậu Sơn một lần nữa, dù thế thì Triệu Uyển Nghiên cũng không sẵn lòng.

Nàng ta lại bắt đầu nghĩ ra biện pháp để cha một lần nữa ghét bỏ Triệu Doanh Doanh.

Sắc mặt Triệu Uyển Nghiên bình tĩnh, thế nhưng trong lòng lại đang suy nghĩ nên làm gì. Ăn cơm xong, mọi người trở về sân của mình, Triệu Mậu Sơn cũng đi ra ngoài phủ.

Triệu Uyển Nghiên liếc nhìn chỗ Triệu Doanh Doanh ngã xuống lần trước, giả vờ lo lắng nói: “Tỷ tỷ bị bệnh nhưng trông vẫn rất tốt nhỉ?”

Triệu Doanh Doanh đương nhiên biết Triệu Uyển Nghiên sẽ không tốt như vậy, nếu nàng ta thật sự quan tâm đến bệnh tình của nàng, nhất định là có ý xấu, nhưng Triệu Mậu Sơn đứng sau lưng nàng, nàng cũng cười đáp: "Hiện tại đã ổn rồi. Cảm ơn tam muội đã quan tâm."

Triệu Uyển Nghiên gật đầu: "Vậy thì tốt rồi. Này, nhị tỷ, cẩn thận, đừng để bị ngã nữa."

Triệu Doanh Doanh lập tức ngước mắt nhìn nàng ta, bề ngoài là quan tâm đến nàng, nhưng thực ra trong lòng rõ ràng là đang cười nhạo nàng !

Triệu Uyển Nghiên và Triệu Doanh Doanh nhìn nhau, nụ cười không hề nhạt đi.

Nàng ta biết tính cách của Triệu Doanh Doanh, ngu ngốc và liều lĩnh. Nàng ta cố tình nói đến chuyện này chỉ để khiến Triệu Doanh Doanh nhắc lại chuyện lần trước. Dựa vào sự hiểu biết của nàng ta về Triệu Doanh Doanh, nàng nhất định sẽ tự hỏi bản thân, lần trước nàng có phải bị ngáng chân nên mới ngã không?