Chương 17

Lúc này lặng lặng ngồi nhìn nàng, Triệu Mậu Sơn chợt nhận ra, thực ra khi nàng nhắm mắt lại, đường nét lông mày và đôi mắt vẫn có vài phần giống Lương thị. Đặc biệt là lúc nàng rũ mắt lúc nãy, thấp thoáng đâu đó hình bóng của Lương thị năm xưa.

Vừa rồi, khi kể lại bao nhiêu chuyện cũ của Lương thị, khiến bây giờ Triệu Mậu Sơn bỗng cảm thấy nhớ cố nhân vô cùng.

Ông ta đứng dậy rời khỏi Xuân Sơn Viện, trở về thư phòng của mình. Ông ta lật tìm bức họa của Lương thị, rồi đứng trước bức họa lẩm bẩm nói chuyện một mình rất lâu.

“Tuệ Quyên à, nữ nhi của chúng ta đã khôn lớn, sắp sửa gả đi rồi.”

*

Tối hôm đó, Triệu Mậu Sơn lại đến thăm Triệu Doanh Doanh, thậm chí còn ở lại Xuân Sơn Viện dùng cơm tối. Ông ta ngồi cùng bàn với nàng, còn đích thân đút thuốc cho nàng uống.

Triệu Doanh Doanh cúi đầu nhìn chiếc thìa sứ đưa tới trước mặt, cảm giác như đang ở trong mơ.

Mặt thuốc đen ngòm bỗng chốc gợn sóng, Triệu Mậu Sơn ngẩn ra, khẽ cau mày: “Sao thế?”

Triệu Doanh Doanh khẽ ngước mắt, đôi mắt đào hoa đong đầy ẩm ướt, nhưng giọng nói lại mang theo ý cười: “Phụ thân, thuốc đắng quá...”

Nàng chỉ là quá đỗi vui mừng, đã bao năm nay quan hệ giữa nàng và phụ thân vẫn luôn chẳng mấy thân thiết.

Triệu Mậu Sơn bất đắc dĩ thở dài, bảo Hồng Miên đi lấy mứt hoa quả: “Uống thuốc trước đã, uống xong rồi mới được ăn mứt.”

“Vâng ạ.” Triệu Doanh Doanh gật đầu, ngoan ngoãn uống thuốc.

Bàn tay nàng lén luồn vào trong chăn mỏng, tự nhéo mạnh vào đùi mình một cái. Đau điếng, chứng tỏ đây không phải là mơ.

Những ngày sau đó, Triệu Mậu Sơn cũng thường xuyên ghé Xuân Sơn Viện thăm nom. Phụ từ tử hiếu, không khí hòa thuận ấy cả Triệu phủ đều nhìn thấy rõ, thái độ của đám gia nhân đối với nàng dĩ nhiên cũng thay đổi theo.

Triệu Doanh Doanh cảm thấy tất cả những chuyện này đều là nhờ công lao của Nguyệt Thần đại nhân hiển linh, nàng nhất định phải tạ lễ Nguyệt Thần thật chu đáo mới được.

Nhưng biết tạ lễ Nguyệt Thần bằng cách nào đây?

Tạ lễ thần tiên... Quả là một vấn đề nan giải.

Ngày trước tế bái tổ tiên đều là thắp hương dâng cống phẩm, nghĩ lại quy trình chắc cũng tương tự. Chỉ là nên chuẩn bị cống phẩm gì cho Nguyệt Thần đại nhân bây giờ?

Bệnh phong hàn của Triệu Doanh Doanh đã thuyên giảm, nàng khoác thêm chiếc áo ngoài, ngồi bên bậu cửa sổ mà rầu rĩ.

Ngón tay thon dài như ngọc chống cằm, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại.

Dâng thịt cá thì có vẻ thiếu thành ý quá...

“Hồng Miên, ngươi có nghe kể về việc trên mặt trăng có thần tiên không?” Triệu Doanh Doanh khẽ nghiêng đầu, đôi mắt lưu chuyển, tựa vào khung cửa trò chuyện với Hồng Miên.

Hồng Miên đặt công việc đang làm xuống, suy nghĩ một lát rồi gật đầu: “Nô tỳ từng nghe nói trên Cung Trăng có Hằng Nga tiên tử sinh sống.”

“Hằng Nga tiên tử?”

Hồng Miên gật đầu, đây là truyền thuyết nàng ấy nghe được từ một vị thuyết thư tiên sinh trong một lần đi ra ngoài: “Truyền thuyết kể rằng ngày xưa trên trời có mười mặt trời, thiêu đốt nhân gian khiến dân chúng lầm than, ai nấy đều kêu khổ thấu trời. Lúc ấy có một dũng sĩ tên là Hậu Nghệ đã đứng ra, dũng cảm dùng cung tiễn bắn hạ chín mặt trời. Tây Vương Mẫu bèn ban thưởng cho ngài thuốc trường sinh bất tử. Hậu Nghệ có một người vợ tên là Hằng Nga, nàng muốn trở thành thần tiên nên đã lén ăn viên thuốc ấy rồi bay lên cung trăng. Từ đó, nàng cô độc sống một mình trên đó, cai quản mặt trăng.”

“Ồ, thì ra là vậy.” Triệu Doanh Doanh lẩm bẩm một mình. Vậy thì vị Nguyệt Thần đại nhân hiển linh kia chắc hẳn là vị Hằng Nga tiên tử này ha.

Nàng nảy ra một ý hay, đã biết nên chuẩn bị cống phẩm gì cho Nguyệt Thần đại nhân rồi.

*