Đi khỏi Xuân Sơn Viện một đoạn khá xa, Lâm thị mới nghi hoặc lên tiếng: "Cái con Doanh nha đầu này sao đột nhiên lại thông minh lên thế?"
Trong lòng Triệu Mậu Sơn vốn luôn cảm thấy có lỗi với Lương thị, lại thêm tình nghĩa vợ chồng thuở thiếu thời, cộng thêm việc Lương thị đã khuất - người chết bao giờ cũng dần trở nên hoàn mỹ trong lòng người sống. Vì thế khi nãy Triệu Doanh Doanh nhắc đến Lương thị, Triệu Mậu Sơn rõ ràng đã động lòng. E rằng những ngày tới, Triệu Mậu Sơn sẽ thường xuyên lui tới Xuân Sơn Viện cho mà xem.
Triệu Doanh Doanh thế mà đã biết dùng cả mẫu thân quá cố của mình để làm chiêu trò rồi sao?
Triệu Uyển Nghiên lại chẳng mảy may để tâm: "Nàng ta mà có cái đầu óc đó thì đã chẳng bị phụ thân ghét bỏ bao nhiêu năm nay. Theo con thấy, chẳng qua là mèo mù vớ phải cá rán, trùng hợp mà thôi. Mẫu thân đừng suy nghĩ quá nhiều."
Triệu Uyển Nghiên không thích Triệu Doanh Doanh, cũng chẳng ưa gì Triệu Như Huyên, nhưng so với Triệu Như Huyên thig nàng ta càng ghét Triệu Doanh Doanh hơn cả.
Bởi vì Triệu Như Huyên là thứ nữ (con vợ lẽ), còn Triệu Uyển Nghiên là đích nữ (con vợ cả), nàng ta có thể dựa vào điểm này để lấn lướt Triệu Như Huyên. Nhưng Triệu Doanh Doanh thì khác, nàng cũng là đích nữ, lại còn sở hữu một gương mặt đẹp đến mức khuynh đảo chúng sinh.
Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần có Triệu Doanh Doanh ở đó, gương mặt của nàng sẽ chiếm hết mọi hào quang.
Nhưng rõ ràng Triệu Doanh Doanh chỉ có mỗi cái nhan sắc đó mà thôi. Nàng không giỏi thi thư, cầm kỳ thi họa cũng chẳng thạo, trong khi Triệu Uyển Nghiên lại tinh thông mọi thứ. Vậy mà mọi người vẫn cứ vì cái mặt đẹp kia mà đối xử bao dung với Triệu Doanh Doanh một cách quá đáng.
Ví dụ như hồi nhỏ ba tỷ muội cùng đi học ở tư thục, có lần cả Triệu Doanh Doanh và Triệu Uyển Nghiên đều không mang bài tập. Triệu Doanh Doanh rõ ràng không làm bài tiên sinh giao, còn vụng về nói dối là đã làm nhưng quên mang theo. Thế mà tiên sinh lại mở lòng bao dung, chẳng trách phạt gì nàng cả. Đến lượt Triệu Uyển Nghiên, nàng ta rõ ràng đã làm nhưng thực sự quên mang, tiên sinh lại nói nàng ta chỉ đang ngụy biện.
Những chuyện tương tự như thế không hề ít. Triệu Uyển Nghiên không phục, dựa vào cái gì chứ?
Cho nên nàng ta ghét Triệu Doanh Doanh nhất, sau này luôn tìm mọi cách để làm Triệu Doanh Doanh bẽ mặt.
Cũng may là nhan sắc của Triệu Doanh Doanh lại chẳng có tác dụng gì ở trong nhà cả. Phụ thân không vì khuôn mặt xinh đẹp mà thiên vị Triệu Doanh Doanh, ngược lại dường như còn vì thế mà có chút ghét bỏ. Điều này khiến Triệu Uyển Nghiên rất hả hê. Hơn nữa Triệu Doanh Doanh lại còn là một kẻ ngốc, Triệu Uyển Nghiên dần học được cách dùng chút tâm kế để làm nàng mất điểm trước mặt phụ thân, như vậy là có thể thắng được Triệu Doanh Doanh rồi.
Triệu Uyển Nghiên rất tận hưởng cảm giác chiến thắng này.
Nhớ lại một chuyện khác, nàng ta bất giác mỉm cười, ánh mắt nhìn về phía Xuân Sơn Viện càng thêm khinh miệt.
"Loại ngu ngốc như nàng ta, mẫu thân đừng đánh giá quá cao làm gì."
Lâm thị cũng thấy rằng không thể nào chỉ sau một đêm mà Triệu Doanh Doanh lại biến thành người khác được, có lẽ đúng là bà ta đã nghĩ quá nhiều đó thôi.
*
Trong Xuân Sơn Viện, Triệu Mậu Sơn ngồi bên giường, nhìn gương mặt khi ngủ của Triệu Doanh Doanh, khẽ thở dài với ánh mắt hiền từ.
Đã lâu lắm rồi ông ta không được hòa nhã ngồi cùng với nhị nha đầu như vậy. Mấy năm nay, ông ta và nàng dường như cứ nói được vài câu là lại đỏ mặt tía tai, tranh cãi nãy lửa.