Chương 14

Lâm thị cướp lời, lên tiếng trước Hồng Miên: "Lý ma ma, mau đi mời đại phu."

Nói xong bà ta lại quay đầu bảo với Triệu Mậu Sơn: "Lão gia cũng đừng gấp. Mùa xuân dễ nhiễm phong hàn, thân thể Doanh nha đầu vốn dĩ vẫn luôn khỏe mạnh, chắc là cũng không có gì đáng ngại đâu. Có điều Doanh nha đầu đã bệnh rồi, người làm mẫu thân như ta cũng nên đi thăm nàng một chút. Hồng Hoa, ngươi đi gọi Tam tiểu thư đi, tỷ tỷ bệnh rồi, làm muội muội đương nhiên cũng nên tới thăm hỏi chứ."

Lâm thị biết rõ tính cách của Triệu Mậu Sơn. Ông ta không thích hậu trạch ồn ào, cũng không thích nhìn nữ nhi khóc lóc sướt mướt, tốt nhất là hậu trạch phải hòa thuận, yên bình.

Điểm này không chỉ Lâm thị và nữ nhi của bà ta biết, mà cả hậu trạch nhà họ Triệu đều rõ mồn một. Chỉ có mỗi mình Triệu Doanh Doanh là ngốc nghếch không nhìn ra thôi.

Thế nên mỗi khi các nàng có tranh chấp gì với nhau, cũng sẽ không bày ra ngoài mặt. Cũng chỉ có Triệu Doanh Doanh là cứ bô bô nói tỷ tỷ hại nàng, muội muội hại nàng, khiến Triệu Mậu Sơn không vui.

Triệu Mậu Sơn nghe Lâm thị nói vậy, quả nhiên lộ ra vẻ mặt vui mừng.

"Bà nói đúng lắm, nếu đã vậy, chúng ta cùng đi thăm Doanh nha đầu đi."

Triệu Mậu Sơn cũng rất hài lòng đối với người vị thê tử tục huyền này. Bà ta cũng giống như Lương thị, đều là những đóa hoa hiểu lòng người. Luôn giải tỏa phiền muộn cho ông ta, lại còn thay ông quán xuyến việc nhà, chịu thương chịu khó.

Ngay cả đôi nhi nữ do bà ta sinh ra cũng được dạy dỗ rất tốt, rất hiểu chuyện, trước nay chưa từng làm ông ta phật ý bao giờ.

Ông ta rất hài lòng với hậu trạch của mình - một chính thê, hai thϊếp thất, ba nữ nhi, hai nhi tử, cũng không hề bất hòa hay quậy ra mạng người giống như những nhà khác. Chỉ có Nhị nha đầu là thường xuyên tùy hứng, chọc ông ta tức giận thôi. Đây cũng là một trong những lý do ông ta không mấy yêu thích nàng.

Hồng Miên nhìn đoàn người rầm rộ đi về phía Xuân Sơn Viện, trong lòng thầm kêu không xong rồi. Với kỹ năng diễn xuất vụng về của tiểu thư nhà mình, lại bị nhiều người soi xét như vậy, chắc chắn sẽ lộ tẩy cho mà xem.

Lúc này lão gia đang thực sự lo lắng, nếu lát nữa biết được tiểu thư giả bệnh, e rằng ông ta sẽ nổi trận lôi đình mà quở trách tiểu thư mất thôi.

Trong lòng Hồng Miên thấp thỏm không yên, nhưng nàng ấy cũng chẳng dám nói gì, chỉ thầm hối hận vì đêm qua đã lỡ hứa với tiểu thư như vậy. Đáng lẽ lúc đó nàng ấy nên khuyên ngăn tiểu thư mới phải.

Mang theo tâm trạng thấp thỏm bất an, Hồng Miên cùng Triệu Mậu Sơn và những người khác trở về Xuân Sơn Viện.

Nàng ấy khẽ liếc nhìn tiểu thư đang ở trong phòng ngủ, rồi đứng ngoài cửa cất tiếng gọi nhẹ nhàng, cốt để cho tiểu thư có thời gian chuẩn bị: "Tiểu thư, lão gia, phu nhân và Tam tiểu thư đến thăm người này."

Lâm thị đứng cạnh Triệu Mậu Sơn, ánh mắt lộ vẻ nắm chắc phần thắng, lên tiếng nói: "Doanh nha đầu, nghe nói con bị bệnh, lão gia và ta đến thăm con đây."

Lâm thị đưa mắt ra hiệu cho Triệu Uyển Nghiên. Triệu Uyển Nghiên hiểu ý, lập tức lách người qua bức bình phong gỗ đào chạm trổ, đi thẳng vào trong phòng ngủ.

"Nhị tỷ, tỷ không sao chứ?"

Thế nhưng, đập vào mắt nàng ta là cảnh Triệu Doanh Doanh đang khoác hờ chiếc áo, tựa mình vào gối tròn. Đôi má nàng ửng hồng một cách bất thường, đôi mắt ngấn nước, sắc mặt cũng có phần nhợt nhạt, trông đúng là đang bệnh thật.