“Tín nữ là Triệu Doanh Doanh, là người Hồ Châu. Tâm nguyện của tín nữ không nhiều lắm, chỉ nguyện rằng sau này, khi cùng các tỷ muội giao đấu thì có thể thắng được bọn họ, để bọn họ cũng phải nếm trải cảm giác thất bại này.”
“Trừ tâm nguyện ấy ra, tín nữ còn có một tâm nguyện nhỏ nhoi khác nữa, chính là mong sao phụ thân có thể đối xử với ta tốt hơn một chút, ôn nhu hơn một chút, kiên nhẫn hơn một chút, để ta không phải mỗi ngày đều chọc hắn nổi giận.”
“Cầu xin ngài, Nguyệt Thần đại nhân.” Triệu Doanh Doanh nói xong, dập đầu lạy ba cái, lòng đầy hy vọng.
Khi Hoắc Bằng Cảnh trở về, vừa lúc nghe thấy mấy câu này. Y khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng bay lên mái ngói, nhìn xuống thì thấy bên dưới ánh trăng, có một thiếu nữ đang thành kính lễ bái.
Nàng cầu nguyện với Nguyệt Thần, nhưng Nguyệt Thần nào có thể hiển linh cơ chứ. Có điều, cũng vừa lúc để y nhìn thấy, quyết định sẽ đại phát từ bi mà ra tay giúp đỡ cho cô nương vô dụng này vậy.
"Nguyệt Thần đại nhân, Ngài nhất định đừng nhớ nhầm nhé, tên tín nữ là Triệu Doanh Doanh."
Triệu Doanh Doan còn đang mải nói về tâm nguyện của mình thì đột nhiên cảm có thứ gì đó rớt trúng đầu mình. Nàng cúi đầu, thoáng thấy trước mặt không xa có một cục giấy nhỏ, dường như từ trên trời rơi xuống.
Triệu Doanh Doanh ngẩng đầu nhìn quanh một lượt, ngoài vầng trăng sáng và gió đêm ra thì chẳng thấy gì nữa cả.
Chẳng lẽ... Nguyệt Thần đại nhân hiển linh rồi sao!
Trong lòng Triệu Doanh Doanh vui mừng khôn xiết, vội vàng mở cục giấy ra. Chỉ thấy trên đó viết vài dòng chữ rồng bay phượng múa, dạy nàng cách làm sao để đạt được tâm nguyện của mình.
Nàng lại ngẩng đầu nhìn quanh một vòng, quả thực không thấy bóng người, chỉ có gió thanh trăng thanh.
Thế thì chắc chắn là Nguyệt Thần đại nhân hiển linh rồi!
"Đa tạ Nguyệt Thần đại nhân phù hộ! Ngài yên tâm, ngày khác tín nữ nhất định sẽ tạ ơn Ngài thật chu đáo."
Triệu Doanh Doanh nhét cục giấy vào trong ống tay áo, cẩn thận chống tay xuống gạch để đứng dậy. Vết thương ở đầu gối lại đau nhói khiến nàng không khỏi hít hà một tiếng, rồi khập khiễng đi vào Xuân Sơn Viện.
Bóng dáng Hoắc Bằng Cảnh ẩn hiện dưới tán cây, dõi theo thiếu nữ rời đi, khóe môi thoáng hiện y cười.
Nguyệt Thần đại nhân à? Chậc.
Hoắc Bằng Cảnh phi thân từ trên tường xuống, dừng lại dưới hành lang, đẩy cửa bước vào phòng. Một cơn gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi máu tanh thoang thoảng. Hoắc Bằng Cảnh khẽ hít hà rồi vào phòng tắm rửa sạch sẽ.
Y vừa mới đích thân đi thẩm vấn tên thích khách đã hạ độc mình, đúng như Triều Bắc nói, xương cốt tên đó quả thực rất cứng. Có điều, Hoắc Bằng Cảnh thích nhất chính là bẻ gãy từng mẩu xương của kẻ khác.
Triều Nam bưng thuốc đã sắc xong đi tới, dừng lại ở hành lang. Cửa phòng đang đóng, Triều Nam không dám tùy tiện làm phiền. Chủ tử nhà hắn ta xưa nay vốn không thích người khác quấy rầy, huống hồ đêm nay đại nhân đi thẩm vấn tên thích khách kia mà vẫn chưa bắt tên đó mở miệng giao ra thuốc giải, chỉ sợ là tâm trạng đại nhân lúc này đang không được tốt lắm.
Triều Nam khựng lại một chút, mới nói vào bên trong phòng: "Đại nhân, thuốc sắc xong rồi, ngài tranh thủ uống lúc còn nóng đi ạ."
Trong phòng nhanh chóng truyền đến giọng nói thanh lãnh: "Vào đi."
Lúc này Triều Nam mới dám đẩy cửa bước vào. Hắn ta tiến lại gần, đặt bát thuốc lên bàn vuông. Ngước mắt lên, hắn ta thấy Hoắc Bằng Cảnh đang tựa vào khung cửa sổ, ánh mắt dừng lại trên vầng trăng sáng xa xa.
Không biết có phải là ảo giác của hắn ta hay không, nhưng tâm trạng của đại nhân... Dường như khá tốt?