Sau khi quỳ ba canh giờ trong từ đường, lúc Triệu Doanh Doanh bước ra ngoài khi đã gần đến giờ Tuất, sắc trời không còn sớm nữa.
Một vầng trăng tròn sáng tỏ treo cao trên đỉnh đầu, chiếu ra hai bóng dáng thon gầy trên mặt đất.
Triệu Doanh Doanh tựa vào người Hồng Miên, đôi chân vừa tê vừa đau, bước đi không kìm được mà run rẩy. Nàng khom lưng đấm nhẹ vào chân, nói với giọng đầy oán trách: “May mà Xuân Sơn Viện cách từ đường không xa, coi như cũng thuận tiện cho việc quỳ từ đường."
Hồng Miên nghe tiểu thư nhà mình nói vậy, trong lòng không khỏi cảm thấy xót xa. Nàng ấy đã ở bên cạnh tiểu thư mười năm, thật sự rất đau lòng cho tiểu thư.
Ngần ấy năm, tiểu thư luôn bị thua thiệt trước mặt hai vị tỷ muội còn lại, không chỉ vì tiểu thư không đủ thông minh, mà cũng có một phần nguyên nhân là từ lão gia nữa.
Hồng Miên cảm thấy lão gia bất công, luôn phá lệ mà đối xử khắc nghiệt với tiểu thư nhà mình. Nhưng nàng ấy cũng không hiểu tại sao tiểu thư nhà mình lại không được lão gia yêu thích nữa, có lẽ vì tiểu thư không bao giờ chịu cúi đầu hay nhún nhường chăng, trong khi đại tiểu thư và tam tiểu thư lại rất am hiểu khoản này.
“Tiểu thư, cẩn thận chút, ngài đi chậm lại một chút, đừng để bị ngã.” Hồng Miên nói, thật cẩn thận đỡ Triệu Doanh Doanh.
Triệu Doanh Doanh quỳ ở từ đường cả buổi trưa, đến giờ vẫn chưa ăn cơm chiều, lúc này bụng đói đến mức thầm thì kêu lên. Nàng xoa xoa bụng, nhìn Hồng Miên rồi bảo: “Hồng Miên à, ngươi giúp ta đi lấy chút đồ ăn đi, ta tự mình về phòng là được rồi.”
Hồng Miên chần chừ một lúc rồi mới nói: “Tiểu thư có về một mình được không?”
Triệu Doanh Doanh gật đầu: “Ta đi từ từ, ngươi mau đi lấy chút đồ ăn cho ta đi, tốt nhất là khi ta trở về Xuân Sơn Viện thì có thể ăn ngay.”
Hồng Miên do dự một chút, cuối cùng cũng đồng ý với Triệu Doanh Doanh: “Vậy tiểu thư đi chậm lại, nhất định đừng để bị ngã đấy nhé.”
Triệu Doanh Doanh gật đầu, nhìn theo Hồng Miên rời đi. Nàng đỡ chân, chậm rãi tiến về phía trước. Ánh trăng như nước, chiếu rọi bóng dáng nàng lên trên con đường nhỏ, những l*иg đèn bên đường tỏa ra ánh sáng vàng nhạt, càng làm nổi bật lên bầu không khí yên tĩnh mà thanh lãnh này.
Triệu Doanh Doanh cúi đầu nhìn chiếc bóng của mình, không khỏi nghĩ đến những câu chuyện ma quái cổ xưa, khiến cho phía sau lưng nàng bỗng dưng lạnh toát.
Lá gan của nàng vốn đã không lớn, đặc biệt rất sợ những thứ yêu ma quỷ quái. Mới vừa rồi, khi còn ở trong từ đường thì vẫn còn ổn, bởi vì đó là mẫu thân nàng, dù có chuyện gì xảy ra, mẫu thân chắc chắn sẽ bảo vệ nàng. Nhưng giờ, ra khỏi từ đường rồi thì lại khó mà nói lắm.
Trong lòng Triệu Doanh Doanh tràn ngập lo lắng, nàng cắn chặt răng, cố gắng bước nhanh về phía trước, mặc cho cơn đau nhức đang nhói lên nơi chân. Đầu gối nàng vốn đã bị thương, lại phải quỳ lâu như vậy, chờ đến khi nàng cố gắng chống đỡ để về đến cửa Xuân Sơn Viện, rốt cuộc cũng không chịu nổi, cả người bỗng quỳ rạp xuống đất.
Triệu Doanh Doanh hít vào một hơi, không còn sức để đứng dậy nữa. Nàng ngẩng đầu nhìn về phía ánh trăng sáng rực rỡ trên cao.
Nếu trên đời thực sự có quỷ, có khi nào cũng sẽ tồn tại Nguyệt Thần (vị thần ánh trăng) không nhỉ?
Nếu có thật, không biết Nguyệt Thần có thể giúp nàng thực hiện tâm nguyện hay không?
Nàng chắp tay trước ngực, hướng về ánh trăng mà thì thầm: “Nguyệt Thần, nếu ngài thật sự có linh thiêng, xin hãy giúp đỡ tín nữ.”