Chương 9

Bà dừng một chút, rồi giọng khẽ khàng, như đang giải bày mà cũng như đang cảnh tỉnh:

"Ngươi muốn oán, thì cứ oán ta. Đừng oán Ngũ Lang. Món nợ này… là mẫu tử ngươi thiếu hắn."

Triệu Bạch Ngư không nói gì thêm. Hắn không còn hơi sức để tranh cãi chuyện đúng sai, càng không muốn lại vì những câu như thế mà làm mình thêm tổn thương. Mười chín năm qua, lần đầu tiên hắn không hành lễ, cũng chẳng buông một lời tiễn biệt. Hắn chỉ xoay người, lặng lẽ rời đi, mang theo gió thu lướt nhẹ qua mái hiên viện đình, mang theo uất khí nghẹn nơi l*иg ngực.

Vừa ra khỏi hành lang, liền đυ.ng mặt Triệu Trường Phong mới trở về từ Điện Tiền Tư.

Triệu đại lang, thân là trưởng tử của Triệu gia, cũng là huynh ruột của Triệu Ngọc Tranh. Hắn và Triệu Bạch Ngư, tuy chung huyết mạch phụ thân, nhưng khác mẹ sinh ra. Diện mạo tuấn tú lạnh lùng, trên người khoác một thân hồng la bào sam bó sát, bên hông đeo ngọc túi, dáng người cao lớn, phong thái uy nghi, quả không hổ là nhân tuyển được sĩ tộc Kinh Đô khao khát gả con.

So với Nhị Lang hay Tam Lang luôn lời lẽ mỉa mai, âm thầm giở trò, Triệu Trường Phong trước nay chỉ coi Triệu Bạch Ngư như kẻ vô hình, chưa từng liếc mắt đến.

Tâm tình đã sẵn nặng nề, Triệu Bạch Ngư chẳng buồn hành lễ hay chào hỏi, trực tiếp định đi lướt qua. Nhưng giọng nói trầm thấp bỗng vang lên sau lưng khiến bước chân hắn khựng lại:

"Đừng mơ chạy trốn. Cấm quân, ngự tiền kỵ binh… đều có người ta quen biết."

Triệu Bạch Ngư cắn môi, vành mắt nóng lên. Hắn siết chặt tay áo, ngực phập phồng dữ dội, cuối cùng không nhịn được bật ra chất vấn:

"Trong mắt các ngươi… rốt cuộc chỉ có một người đệ đệ là Triệu Ngọc Tranh thôi phải không?"

Triệu Trường Phong nhìn hắn, ánh mắt sâu không đáy, giọng điệu lạnh lùng không gợn chút tình cảm:

"Nếu không có ngươi… Công chúa Xương Bình sẽ không vì muốn đoạt phụ thân mà hại mẫu thân ta, cũng sẽ không làm Ngũ Lang từ nhỏ thân thể suy nhược, bệnh tật triền miên."

Lời nói như kim châm, như đao bén xé toang lòng ngực Triệu Bạch Ngư. Hắn biết người Triệu gia không thích hắn. Hắn đã quen chịu đựng ánh mắt ác ý, những hành động xa lánh. Nhưng mười chín năm qua, hắn chưa từng từ bỏ ý định dùng chân tâm để đổi lấy hòa khí.

Hắn đã từng cố gắng. Đã từng hy vọng. Nhưng đổi lại… chỉ là thất vọng triền miên.

Triệu Bạch Ngư lùi từng bước, lòng lạnh như băng. Cả Triệu phủ, cả hoàng thành, đều chẳng khác gì một nhà lao khổng lồ nhốt hắn bên trong. Bọn họ—quyền thần cao cao tại thượng, hoàng thân quốc thích, đại tướng triều đình—đều bảo bọc Triệu Ngọc Tranh như trân châu bảo ngọc, vì hắn che chắn mọi hiểm nguy, lo liệu mọi bước đi, chỉ sợ hắn vấp một cục đá cũng phải bầm chân.

Còn hắn thì sao?

Hắn là cái gì? Là tội nhân bị đóng đinh ngay khi vừa sinh ra, là vật hy sinh sẵn sàng bị đem ra trao đổi bất cứ lúc nào.

Triệu Bạch Ngư thất thần lùi về sau. Không để ý dưới chân là bậc đá, hắn trượt chân ngã xuống. Cả người lăn lông lốc qua mấy chục bậc, rồi "phanh" một tiếng nặng nề, ngã quỵ trước cột đá bạch ngọc.

Một tiếng va đập vang lên, máu theo trán chảy xuống, tầm mắt hắn mơ hồ.

Trước mắt hắn bỗng chớp qua từng đoạn, từng đoạn ký ức. Có khi là ánh đèn trắng bệnh viện kiếp trước, có khi là những tháng năm hắn cười gượng an ủi bác sĩ, có khi là cảnh hắn lật xem cuốn tiểu thuyết đam mỹ được một cô y tá trẻ đưa cho, gọi là “đoàn sủng văn”…

Từng câu chữ trong sách, từng hình ảnh, từng kết cục bi ai hiện về.

Hắn không chỉ xuyên không — hắn còn xuyên thư.

Mà bản thân hắn… lại chính là vai phụ độc ác nhất trong tiểu thuyết ấy.