Chương 5

“Năm ván ba thắng?”

“Thua!”

“Gì cơ?! Vậy chẳng phải phải thực hiện điều kiện cược sao? Tể tướng cũng chịu sao? Quận Vương kia thật sự hoang đường đến vậy?”

“Ngươi đoán xem? Tiểu Quận Vương nửa đêm vào cung xin thánh chỉ tứ hôn, Hoàng Thượng đồng ý rồi! Dù Tể tướng có không bằng lòng thì cũng phải cúi đầu! Triệu Ngũ Lang không gả cũng phải gả!”

“Tứ hôn?! Nam nhân mà gả cho nam nhân sao?! Đúng là hoang đường quá mức!”

Mọi người ồ lên, có người bàng hoàng, có người kinh ngạc, có người cảm thán. Từ nay về sau, e rằng vị trí của Tiểu Quận Vương trong lòng Thánh Thượng sẽ càng thêm vững chắc. Đến cả con trai của đại thần cũng có thể nói tứ hôn là tứ hôn ngay, đủ thấy quyền thế của hắn đến mức nào.

Thật hay giả đây?

Tuy Đại Cảnh chịu ảnh hưởng tư tưởng cởi mở từ tiền triều, phong hóa cũng xem như khai phóng, nhưng để nam nhân cưới nam thê, lại còn được Thánh Thượng đích thân tứ hôn, thì thật sự là chuyện hoang đường vượt ngoài sức tưởng tượng.

Triệu Bạch Ngư không quá để tâm đến việc này. Dù thật sự bị tứ hôn, cũng có cả một đám người tranh nhau ra mặt giúp Triệu Ngọc Tranh vượt qua cửa ải khó khăn. Người ngoài không rõ, chứ hắn lại chẳng lẽ không biết Triệu gia sủng ái Triệu Ngũ Lang đến mức nào? Làm sao có thể trơ mắt nhìn hắn bước vào núi đao biển lửa?

Ăn no, vứt xuống đồng tiền, Triệu Bạch Ngư chậm rãi trở về Triệu phủ. Vừa mới bước qua cửa sau đã bị quản gia canh cửa gọi giật lại:

“Lão gia và phu nhân cho mời.”

Triệu tể tướng và Tạ phu nhân? Hai người đó chẳng phải hận không thể không nhìn thấy mặt hắn sao? Nay lại chủ động gọi hắn?

Mang đầy bụng nghi hoặc, Triệu Bạch Ngư bước vào đại sảnh. Vừa vào liền thấy chính đường, đương triều Tể tướng Triệu Bá Ung và thê tử Tạ thị đang ngồi nghiêm chỉnh.

Triệu Bá Ung, tuổi tứ tuần nhưng vẫn là dáng vẻ nho nhã, phong độ tuấn tú của một vị đại thúc có học thức. Còn Tạ thị, dung nhan vẫn còn mặn mà, cử chỉ uyển chuyển, nụ cười mỗi lần nhếch môi đều có thể làm người khác rung động. Không trách được năm xưa khiến Triệu Bá Ung một lòng một dạ, quyết không nạp thϊếp.

Giờ phút này, cả hai đều mang vẻ mặt ưu tư nặng trĩu.

Triệu Bạch Ngư chắp tay hành lễ:

“Phụ thân, mẫu thân, có việc gì tìm ta?”

Triệu Bá Ung vốn người Giang Châu, vào năm Nguyên Phong thứ mười ba đỗ đầu cả ba kỳ thi, là người đầu tiên từ khi khai quốc đến nay đạt danh hiệu “Tam nguyên Trạng Nguyên”. Khi ấy còn chưa tròn hai mươi, cưỡi ngựa dạo phố, dung mạo tuấn tú như tranh, ánh mắt như gương ngọc. Dưới lầu hoa, mũ trâm lóe sáng, khiến không ít quý nữ trong kinh đô động lòng, trong số đó có cả người đứng đầu các quý nữ – Xương Bình Trưởng Công Chúa.