Triệu Bạch Ngư không khỏi thấy tò mò.
“Mấy hôm trước, ở phố Khúc Viện có một cô nương nhỏ tuổi, dáng người mảnh mai, khuôn mặt xinh xắn, vì lo ma chay cho cha nên phải bán thân. Triệu Ngũ Lang đi ngang qua, thấy nàng đáng thương thì động lòng, muốn mua nàng về. Ai ngờ trong người không đủ tiền, liền sai gia nhân về phủ lấy ngân lượng. Nào ngờ trước khi quay lại, cô nương ấy đã bị Lâm An Tiểu Quận Vương mua mất.”
“Bán thân lo ma chay mà được người quyền quý để mắt tới thì vốn là chuyện tốt, chỉ tiếc là ai ở Kinh Đô này chẳng biết tính tình Lâm An Tiểu Quận Vương hung hãn, kẻ chết trong tay hắn – cả nam lẫn nữ – không đếm xuể!”
“Cô nương ấy khóc như mưa, rồi ngất lịm đi. Mà Triệu Ngũ Lang thì xưa nay nổi danh với vẻ ngoài như tiên giáng trần, tâm tính lại lương thiện, được nuôi dạy trong nhung lụa nhưng không hề kiêu căng ngạo mạn. Cả hoàng gia lẫn gia nô trong phủ đều yêu quý hắn như ngọc quý. Thấy vậy, hắn liền đứng ra tranh chấp với thủ hạ của Tiểu Quận Vương. Ai ngờ bị mắng thẳng một câu: ‘Hung ác, khắc chết mẹ ruột, gϊếŧ cả huynh đệ, đúng là ác quỷ chuyển thế!’”
“Chao ôi...”
Mọi người quanh đó đồng loạt hít một hơi lạnh, không khỏi rùng mình. Danh tiếng hung tàn của Lâm An Tiểu Quận Vương vốn đã khiến ai nấy e dè, huống chi hắn còn có uy vọng rất cao trong quân đội, lại được Thánh Thượng sủng ái, chẳng ai dám dễ chọc giận.
Triệu Bạch Ngư thầm cảm thán: Triệu Ngọc Tranh quả là gan lớn. Ngay cả phụ thân họ – đang giữ chức Tể tướng – cũng không dám tùy tiện đắc tội với Lâm An Tiểu Quận Vương, vậy mà hắn lại dám chọc thẳng vào họng súng.
Nhưng nghĩ kỹ lại thì, Triệu Ngũ Lang khác xa hắn – người luôn bị ghét bỏ. Sau lưng hắn là không ít nhân vật quyền thế chống đỡ, nên đương nhiên chẳng cần sợ đắc tội ai.
Triệu Bạch Ngư tiếp tục nghe chuyện như thể đang ăn dưa hóng chuyện:
“Sau đó thì sao? Tiểu Quận Vương đâu dễ buông tha vậy?”
“Quả nhiên là không dễ dàng bỏ qua rồi! Hắn tuyên bố không dùng quyền thế áp người, không muốn bị nói là bắt nạt, nên đưa ra đề nghị đánh cược – năm ván ba thắng. Nếu Tiểu Quận Vương thắng, Triệu Ngũ Lang và cô nương kia đều phải vào phủ Quận Vương. Ngược lại, nếu Triệu Ngũ Lang thắng, thì hắn sẽ không chỉ nhường lại cô nương ấy mà còn biếu thêm trăm lượng vàng.”
“Thế chẳng phải cố tình ép người sao? Một cô gái nghèo hèn mồ côi, làm sao có thể sánh với Triệu Ngũ Lang – người được ví như minh nguyệt kim ngọc?”
“Phải rồi!” Gã râu dê đập bàn cái ‘rầm’, nói: “Triệu Ngũ Lang tức đến mức mặt trắng bệch. Lúc đó, Tiểu Quận Vương còn cố tình khıêυ khí©h, tăng cược thêm. Hắn bảo, nếu Triệu Ngũ Lang thắng, thì toàn bộ nam nữ trong biệt viện của hắn – hơn cả trăm người – sẽ giao hết cho Triệu Ngũ Lang. Lấy đám người không sạch sẽ ấy làm vật cược, để bôi nhọ chính nhân quân tử như Triệu Ngũ Lang. Hắn nào chịu nhịn, liền nhận đánh cược, kết quả...”