Chương 3

Chỉ là, Trần Phương Nhung không ưa gì Triệu Bạch Ngư.

Trong mắt y, Triệu Bạch Ngư chỉ là một kẻ bề ngoài đẹp mã, giỏi luồn cúi lấy lòng phụ thân mình, thực chất không có tài học, toàn dựa vào thế lực gia tộc để lấn lướt người khác. Y cho rằng hắn chẳng thể sánh nổi với bốn huynh đệ nhà họ Triệu – đặc biệt là Triệu Ngũ Lang, như trăng sáng giữa trời trong.

“Sư huynh.”

Triệu Bạch Ngư chặn Trần Phương Nhung lại, đưa ra một tấm linh thiêm cầu phúc:

“Vài hôm trước ta đến chùa Bảo Hoa, ba quỳ chín lạy cầu được lá bùa này cho huynh, chúc huynh thi cử suôn sẻ, tên vàng bảng rồng, vận khí như suối trào, gặp thần giúp đỡ, đề nào cũng trúng, môn nào cũng qua.”

“Ngươi nói xong chưa?” Trần Phương Nhung lạnh nhạt hỏi.

“Xong rồi.”

Trần Phương Nhung mỉm cười đầy châm chọc:

“Vừa nãy ta đi ngang phường thị, thấy tiểu quán bày bán đầy mấy loại linh thiêm giống y chang như vầy. Cả hình thức lẫn chữ viết đều không khác gì. Kết quả ngươi lại bảo là ngươi ba quỳ chín lạy cầu về? Triệu Bạch Ngư, không yêu cầu ngươi tài đức vẹn toàn, chí ít cũng đừng gian dối trắng trợn như thế. Lấy lòng ta là vô ích.”

Triệu Bạch Ngư gãi mũi, thầm nghĩ: thương nhân ở Kinh Đô quả là gian xảo, dám làm hàng loạt linh thiêm của chùa Bảo Hoa, có ai đi đóng tiền bản quyền chưa nhỉ?

“Thì cũng là chút lòng thành thôi mà.”

Hắn nhét linh thiêm vào ngực Trần Phương Nhung rồi vội vàng rời đi. Trần Phương Nhung bất ngờ, chưa kịp phản ứng thì đã cầm lấy tấm bùa, sắc mặt vẫn lạnh tanh. Khi đi ngang qua đầu hẻm, hắn chẳng thèm nhìn mà ném thẳng linh thiêm vào rãnh nước bên đường.

Triệu Bạch Ngư không hề biết tấm lòng của mình bị chà đạp như thế. Mà dù có biết, chắc hắn cũng chỉ cười cười, không để trong lòng. Dù sao đây cũng chẳng phải lần đầu hắn gặp ác ý của người đời, và Trần Phương Nhung cũng không phải người duy nhất như vậy.

Thậm chí, sự ác ý của Trần Phương Nhung đối với hắn còn nhẹ đến mức chẳng đáng bận tâm.

Lúc hoàng hôn buông xuống, Triệu Bạch Ngư đang ăn bát hoành thánh ven đường thì nghe thấy nhóm thực khách bên cạnh bàn bàn rôm rả:

“Sáng nay có chuyện mới toanh đấy, các ngươi nghe chưa?”

“Đừng có ấp a ấp úng nữa, nói mau đi!”

“Là chuyện Lý nương tử trong hẻm Kim Hoàn, người ngồi ghế hoa khôi suốt ba năm liền, cuối cùng cũng bị người mới giành mất rồi, hay là lại có trò vui mới liên quan tới cờ bạc?”

“Chuyện này đúng là có dính dáng đến cờ bạc một chút.” Gã râu dê đắc ý rung đùi, vung tay như thể đang chỉ điểm giang sơn:

“Mà còn có liên quan đến tiểu nhi tử của đương kim Tể tướng nữa kia!”

Liên quan đến tiểu đệ Triệu Ngọc Tranh của hắn?