Đứa bé giữ cửa chỉ tầm bảy tám tuổi, nhìn gương mặt trắng trẻo tuấn tú đang cười tươi kia của Triệu Bạch Ngư, không khỏi đỏ mặt, nhận lấy hộp đồ ăn và gói giấy dầu, lí nhí nói: “Cảm... cảm ơn. Nhưng mà, thật sự không thể cho ngài vào. Đại Lang nói, nếu lại lén cho ngài vào nhà thì sẽ bán luôn chúng ta.”
Triệu Bạch Ngư thở dài, mỉm cười nói: “Được rồi, ta còn có việc phải làm, đi trước đây.”
Đứa bé giữ cửa cảm kích lắm, rồi đóng cửa lại.
Triệu Bạch Ngư hai tay chắp lại trong tay áo rộng màu xanh nhạt, dáng vẻ nho nhã, trên người còn toát ra khí chất ôn hòa như gió xuân. Hắn cúi đầu bước đi, vừa rẽ vào một con hẻm nhỏ thì suýt nữa đυ.ng phải một phụ nhân.
Người phụ nữ kia quấn khăn trùm đầu, vẻ mặt hốt hoảng, che ngực, lớn tiếng quát mắng Triệu Bạch Ngư.
Triệu Bạch Ngư không muốn dây dưa thêm với nàng, liền lùi bước xin lỗi.
Người phụ nữ kia dường như đang có việc gấp, hậm hực mắng một câu rồi vội vã rời đi. Trước khi đi, Triệu Bạch Ngư liếc thấy dưới đất có một tấm thẻ nhỏ, nhặt lên xem thì phát hiện đó là thẻ ngà dùng cho cung nhân ra vào Đại Nội, không khỏi cảm thấy nghi hoặc.
Người phụ nữ ấy là cung nhân sao?
Nếu nhớ không nhầm, nàng vừa từ cửa sau phủ Trần đi ra. Chẳng lẽ có liên quan gì đến ân sư?
Ân sư kết giao rộng khắp, cả thiên hạ đầy học trò, lại luôn sẵn lòng giúp người, bạn bè trong cung cũng không phải không thể. Có khi là bằng hữu trong cung, hoặc người nhà của một ai đó đang làm việc trong phủ. Nhưng tấm thẻ ngà này mất thì là chuyện lớn, nhẹ thì bị trách phạt, nặng thì mất mạng, chi bằng đem về giao cho đứa bé giữ cửa cất giữ. Nếu người phụ nữ kia phát hiện mất thẻ, chắc chắn sẽ quay lại hỏi.
Nghĩ vậy, Triệu Bạch Ngư quay lại, giao tấm thẻ cho đứa bé giữ cửa, rồi lại vội vã lên đường. Trên một con phố khác, hắn chạm mặt Trần Phương Nhung – đại công tử phủ Trần, cũng là người đã dặn đứa bé không cho hắn bước chân vào phủ.
Trần Phương Nhung mặc áo giáo phục của học sinh Thái Học viện Quốc Tử Giám, bên hông đeo ngọc bội chạm vân văn, dáng vẻ đoan chính, phong độ nhẹ nhàng, khí chất ôn hòa như ngọc. Năm nay y vừa tròn hai mươi, là người có tài trạng nguyên. Mười sáu tuổi đã đỗ tú tài, nhưng bị phụ thân – cũng là ân sư – buộc đọc thêm ba năm mới cho phép thi hội năm nay. Y và Triệu Bạch Ngư từng học chung ba năm ở trường.