Người ấy dáng người cao gầy, thân hình thon dài như ngọc được gọt giũa. Áo tím quan phục ôm sát, tôn lên vòng eo săn chắc, hai chân dài mảnh mai sải bước tiến vào, thần sắc trầm tĩnh như nước hồ thu.
Lại nhìn hắn, nửa gương mặt bị che bởi mặt nạ phúc tinh chạm trổ tinh xảo, dù vậy vẫn lộ ra đường nét sâu sắc, ngũ quan tuấn tú rõ ràng. Hàng lông mày như núi xa ẩn hiện, đôi mắt sáng như lưu ly, dung mạo vừa trong trẻo lại anh tuấn, cả người toát ra khí chất cuồng ngạo không thể che giấu, rõ ràng không phải kẻ thuộc chốn phàm trần.
“Thần Hoắc Kinh Đường bái kiến Thánh Thượng!”
Người đến, đúng là Tiểu Quận Vương Lâm An – Hoắc Kinh Đường.
Nguyên Thú Đế vừa thấy hắn, sắc mặt đang âm trầm cũng dịu đi đôi phần:
“Tử Uyên, ngươi lại đây xem.”
Đại thái giám dâng lên quyển sổ con ghi lại đầu đuôi vụ việc Khởi Cư Xá Nhân, Hoắc Kinh Đường nhận lấy, lật xem một lượt, mắt quét như gió.
“Thế nào?” – Nguyên Thú Đế hỏi.
Hoắc Kinh Đường khép sách lại, chắp tay nói:
“Khai khoa chọn sĩ, đề bạt nhân tài, là việc hệ trọng đến căn cơ xã tắc, liên quan đến cơ nghiệp trăm năm ngàn năm của Đại Cảnh ta. Phải xử nghiêm theo pháp điển, khiến bọn gian thần khϊếp sợ, ngăn kẻ thiên vị gian lận, trao nhận người lén lút. Có như vậy mới giữ được gốc rễ thịnh thế Đại Cảnh.”
“Nói chí phải!” – Sắc mặt Nguyên Thú Đế lạnh như sương, rõ ràng đã sớm có quyết đoán, chỉ đợi có người đề xuất trọng pháp để ổn định cục diện. Lập tức phất tay chỉ vào Lễ Bộ Thượng Thư chủ khảo và Thị Lang Lễ Bộ cùng nhóm thí sinh có liên quan:
“Áp giải về Đại Lý Tự, chờ điều tra làm rõ. Từ hôm nay, toàn bộ những kẻ có liên quan cấm rời khỏi trường thi, sẵn sàng tiếp nhận tra hỏi. Tử Uyên, trẫm lệnh cho ngươi làm Đại Lý Tự Khanh, đích thân phụ trách vụ án lộ đề khoa cử lần này. Tam ti tư giao cho ngươi toàn quyền điều động, hai phủ phải chủ động phối hợp, tuyệt không được ngăn cản!”
“Thần lĩnh mệnh!”
Ngay khi Hoắc Kinh Đường dứt lời, đám thí sinh và giám khảo bị điểm tên mặt cắt không còn giọt máu, có người thậm chí ngã quỵ tại chỗ. Trong số thí sinh trúng tuyển, có một người đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt kinh hoàng nhìn về phía phụ thân mình – kẻ đang bị cuốn vào vụ án cùng vị Thị Lang Lễ Bộ kia.
Nếu Triệu Bạch Ngư có mặt ở đây, hẳn sẽ nhận ra người ấy không ai khác chính là sư huynh Trần Phương Nhung.
Các quan viên lần lượt rời khỏi Thùy Củng Điện, tụ lại thành từng nhóm bàn luận vụ án gian lận khoa cử. Duy chỉ có một mình Hoắc Kinh Đường bước đi thẳng thắn, ánh mắt kiên định, rất nhanh đã bỏ xa những kẻ còn lại.
Thân ảnh Tiểu Quận Vương vừa khuất khỏi tầm mắt, một quan viên bên cạnh Thái tử liền lẩm bẩm:
“Kẻ này cậy tài khinh người, kiêu ngạo khó thuần, suốt ngày chỉ biết lấy lòng Thánh Thượng, vậy mà vẫn được tiếng là thẳng thắn trung trực.”
“Câm miệng!” – Thái tử quát lớn, sắc mặt lạnh tanh, không nói thêm gì nữa.
Những người xung quanh thấy vậy liền hiểu rõ: Thái tử vốn chẳng ưa gì Lâm An Quận Vương. Hoắc Kinh Đường giống như tảng đá hôi thối trong hầm xí – vừa cứng đầu vừa khó chịu, muốn kéo về phe cũng chẳng chịu theo, lại được Thánh Thượng hết lòng tín nhiệm, cưng chiều có thừa, khiến đám hoàng tử ai nấy đều không ưa nổi hắn.
Lúc này, Triệu Bá Ung từ đằng xa bước tới, giọng nhàn nhạt nhắc nhở:
“Cẩn trọng lời ăn tiếng nói. Chính Thánh Thượng đã từng khen ngợi Quận Vương là người thẳng thắn xứng đáng giao phó.”
Vị quan vừa lỡ lời lập tức tái mặt, vội vã chắp tay hướng về phía Duyên Phúc Điện, không ngừng hành lễ tạ tội.
Thái tử đuổi theo Triệu Bá Ung, hỏi với giọng thân mật:
“Thừa tướng, không biết gần đây Ngũ Lang vẫn khỏe chứ?”