Chương 15

Ba năm trước, Triệu Bạch Ngư vốn dốc lòng muốn dự khoa cử. Không ngờ một phen chuẩn bị lại khiến Triệu Ngọc Tranh cũng hứng khởi đòi đi theo, nhưng thân thể hắn lại không gánh nổi áp lực, Triệu gia vì không muốn hắn xảy ra chuyện, liền cưỡng ép Triệu Bạch Ngư từ bỏ thi cử.

Sau đó, để "bồi thường", bọn họ tiến cử hắn làm phán quan ở Kinh Đô phủ – chức từ lục phẩm, nghe thì không tệ, nhưng thực ra chỉ là cách bịt miệng. Triệu Bá Ung dùng suất tiến cử mà không qua khảo thí, khiến Triệu Bạch Ngư trở thành người duy nhất trong các nhi lang của Triệu gia phải dựa vào trưởng bối để có quan chức. Điều ấy càng khiến người đời gièm pha, xem hắn như loại bất tài nhờ ô dù mà trèo cao.

Mãi đến hai năm trước, hắn tiếp nhận một vụ án gϊếŧ người thoạt nhìn tầm thường, nhưng thực chất lại vướng dây mơ rễ má đến quan hệ pháp lý, ân oán giữa thế tộc, khiến vụ án rối như tơ vò. Chính hắn là người tự thân tra tìm luật điển, bẩm báo thượng cấp, giúp vụ án kết thúc viên mãn. Nhờ đó, được quyền tri phủ đích thân tiến cử, thăng lên thiếu Doãn của Kinh Đô phủ một năm trước.

Tuy chức vẫn là từ lục phẩm như phán quan, nhưng thực quyền linh hoạt hơn rất nhiều. Thiếu Doãn có thể tạm quyền xử lý các công việc thay quyền tri phủ, thậm chí điều khiển toàn nha phủ trong trường hợp đặc biệt. Nếu có người mới thay thế, Thiếu Doãn có thể chuyển lui về vị trí phán quan – là một vị trí vừa có quyền, vừa dễ bị thay thế, nhưng cũng là nơi dễ rèn luyện thực lực.

Nghiên Băng vẫn chưa nguôi tức giận, liên tục càm ràm.

Triệu Bạch Ngư khẽ cười:

“Xuân khuê đã sắp đến, công vụ trong phủ bề bộn là chuyện bình thường…”

Chợt nhớ ra, hắn hỏi lại:

“Xuân khuê đã khai chưa?”

Nghiên Băng đáp ngay:

“Hôm nay khai.”

Triệu Bạch Ngư khẽ nhíu mày.

Hắn nhớ rất rõ lời cô y tá từng kể — đoạn đầu nguyên tác có một vụ án chính là vụ gian lận khoa cử, dây dưa đến cả Thái tử, chỉ nhờ vào khí vận vai chính của Triệu Ngọc Tranh mới tránh được tai ương. Không những thoát tội, mà còn khiến đám quan lại thuộc phe Tần Vương – phe đối địch với Thái tử – bị trọng thương.

Đây… chính là khởi đầu của cục diện quyền mưu.

Mà hắn – Triệu Bạch Ngư, ngay tại thời điểm hiện tại, vừa đúng lúc rơi vào giữa vòng xoáy.

Nhưng vụ gian lận khoa cử lần này chỉ có lợi cho Triệu Ngọc Tranh cùng phe Thái tử, còn đối với kẻ khác, lại là phong ba huyết vũ, liên lụy cả triều.

Nguyên Thú Đế nhân cơ hội ấy mà dựng ngục, chém gϊếŧ hàng trăm người, đến cả gián quan cũng im lặng như ve mùa đông, không ai dám hé răng.

Gian lận khoa cử, dựng ngục, quả thực là cơ hội tuyệt hảo… để chết!

Nghiên Băng ngơ ngác hỏi:

“Tứ Lang, ngài cao hứng cái gì thế?”

Triệu Bạch Ngư cười híp mắt:

“Nghiên Băng, về sau gọi ta là Ngũ Lang, kẻo bị người bắt được nhược điểm. Ta vừa nghĩ ra một kế hoạch, muốn tâm nguyện của mình rốt cuộc cũng thành.”

Dù sao cũng phải chết, chi bằng tự mình chọn cách chết thế nào.

Nếu đã chết, thì phải chết thật oanh oanh liệt liệt!

Kiếp trước hắn từng say mê những bộ phim, hâm mộ nhất là cảnh nhân vật chính trước lúc lâm chung được phóng túng một lần, điên cuồng tìm đường chết, rồi ngửa mặt trời, dựng ngón giữa mà mắng: "Đi đời nhà ngươi!"

Sau đó cười lớn mà nhắm mắt, không lưu tiếc nuối.

Nghiên Băng nghiêng đầu:

“Kế hoạch gì vậy?”

Triệu Bạch Ngư chỉ mỉm cười không đáp.

Cái kế hoạch ấy, hắn đặt tên: Đại tác chiến muốn chết.

Chế độ của Đại Cảnh có phần giống Bắc Tống thuở ban sơ trong ký ức hắn. Khoa cử khi ấy chưa hoàn thiện, không có trường thi chuyên biệt, tạm mượn công khu của Lễ Bộ làm trường thi. Từ ra đề, coi thi, đến chấm bài đều chưa thành thục, gian lận rất dễ phát sinh. Cũng bởi thế mà nguyên tác tiểu thuyết mới lần đầu đem quyền mưu lên vũ đài.