Nói tới đây, trong mắt hắn ánh lên tức giận:
“Ngài không biết đâu, sáng nay Triệu Ngũ lang dắt theo cả một đoàn nô bộc ào ào kéo tới sân chúng ta, nói muốn thăm ngài, tay xách nách mang toàn là đồ bổ. Hắn còn nói, hắn không hề biết chuyện tiểu quận vương đã để mắt tới ngài từ trước, nếu không, tuyệt đối sẽ không đắc tội đối phương đến mức bị bắt lấy làm nhược điểm...”
Giọng điệu đầy phẫn uất:
“Nguyên lai trong phủ từ trên xuống dưới đều gạt hắn, không ai nói rõ chân tướng tứ hôn, để mặc ngài bị buộc thế thân hắn nhảy vào đầm rồng hang hổ! Đương sự cái gì cũng không biết! Không chút áy náy, không chút gánh nặng! Rốt cuộc trong mắt bọn họ, Triệu Ngũ lang là bảo bối thiên hạ, còn ngài chỉ là rác rưởi phế phẩm sao?!”
Triệu Bạch Ngư lặng lẽ uống thuốc, chất đắng từ đầu lưỡi lan xuống tận yết hầu, khổ đến tê lòng ngực.
“Nghiên Băng, ít nói lại một chút.”
Tú ma ma nhẹ nhàng trách, rồi đưa tay nhét mứt hoa quả vào miệng hắn, ánh mắt nhu hòa:
“Tứ Lang, nếu không muốn gả, thì trốn đi.”
Triệu Bạch Ngư rũ mi, giọng như gió qua khe lá:
“Trốn không thoát.”
Cũng chẳng muốn trốn.
Trong truyện, ác phụ vai phụ dù có trăm phương ngàn kế vẫn chẳng thoát nổi kết cục chết yểu. Nếu đã vậy, chẳng bằng nằm yên mà hưởng chút bình yên còn sót lại.
Tú ma ma nhìn hắn, vẻ mặt khẽ biến:
“Là vì chúng ta?”
Nàng nhìn hắn lớn lên, hiểu rõ Triệu Bạch Ngư hơn ai hết. Người ngoài nói hắn là con công chúa độc ác, ắt hẳn tâm tính cũng độc, nói hắn khẩu Phật tâm xà, rằng hắn đố kỵ với Triệu Ngọc Tranh như trời với đất… Nhưng chỉ có Tú ma ma, chưa từng tin một chữ.
Nàng thừa nhận, khi hắn mới ba bốn tuổi, vì thành kiến với trưởng công chúa Xương Bình, nàng cũng từng lạnh nhạt, từng quay lưng với hắn — để mặc hắn co ro sinh tồn trong hậu trạch giá lạnh.
Nhưng rồi chính là Triệu Bạch Ngư, năm nàng bệnh nặng suýt mất mạng, đã dốc sạch tiền bạc tích góp trộm được, chân dẫm đầy máu, tự mình chạy đi y quán mời đại phu, vì nàng bốc thuốc, vì nàng sắc dược.
Từng ấy chân tình, thử hỏi sao có thể vô tình được?
Nghiên Băng nghiến răng nói:
“Cùng lắm thì chúng ta đánh Đăng Văn cổ, cáo ngự trạng, chết cũng phải chết ở cửa nha môn Kinh Đô phủ, đập đầu lên cổng đá sư tử ấy, ta không tin Triệu tể tướng có thể một tay che trời!”
Rồi quay sang nhìn hắn, ánh mắt kiên định:
“Tứ Lang, đừng để bọn họ lấy chúng ta ra uy hϊếp ngài. Không đáng.”
Nghiên Băng nhỏ hơn Triệu Bạch Ngư ba tuổi, bảy tuổi đã suýt bị bọn buôn người đánh chết, là Triệu Bạch Ngư cứu về, từ đó đối đãi như đệ đệ ruột. Một tay chăm sóc hắn lớn lên, còn dạy hắn đọc sách, học chữ, làm người.
Những người ngoài kia thì chê bai hắn, còn người thật tâm lại chỉ có vài kẻ bé nhỏ ấy.
Dưới ánh đèn dầu lay lắt, sắc mặt Triệu Bạch Ngư càng thêm tái nhợt, nhưng đáy mắt, lại có thứ gì đó dần bừng sáng lên.
Trên đời này, trừ cha mẹ sinh thành, đối với Nghiên Băng không còn ai quan trọng hơn Triệu Bạch Ngư.
Nếu có thể, y thật sự muốn chính tay gϊếŧ chết Triệu Ngọc Tranh, thay Triệu Bạch Ngư trút giận.
Triệu Bạch Ngư nheo mắt, nở nụ cười:
“Không nghiêm trọng đến vậy đâu. Ta còn đường sống.”
Tú ma ma nhíu mày nghi hoặc:
“Thật chứ?”
Triệu Bạch Ngư hỏi lại:
“Ta từng lừa các ngươi bao giờ chưa?”
Quả thực chưa từng.
Tú ma ma cùng Nghiên Băng đưa mắt nhìn nhau, trong lòng vẫn thấp thỏm bất an.
Tú ma ma trầm giọng:
"Tiểu quận vương kia không phải kẻ dễ đối phó. Dù hắn thật sự có ý với Triệu Ngũ lang, bất kể là mê muội nhất thời hay là tình cảm nhất kiến chung tình, thì một khi ngươi gả qua, hắn sẽ cho là bị lừa. Khi ấy, mọi cơn giận sợ là sẽ giáng hết lên đầu ngươi.”