Chương 12

Nói cách khác, Triệu Ngọc Tranh mới là con ruột của Xương Bình công chúa, còn Triệu Bạch Ngư mới chính là cốt nhục của Tạ thị, là đích thực Triệu gia Triệu Ngũ lang!

Nhân sinh mười chín năm được vạn người nâng niu của Triệu Ngọc Tranh, vốn dĩ… thuộc về hắn.

Thế nhưng, đến lúc chân tướng được phơi bày, chẳng ai trách móc Triệu Ngọc Tranh, trái lại, còn khiến y chiếm được một người mẹ hoàng gia vừa yêu thương vừa bảo hộ như châu ngọc.

Triệu Bạch Ngư: “…Tái sinh một lần nữa, ai cũng đừng cản ta.”

Xét tình hình hiện tại, cho dù hắn xuyên thư mà lòng dạ đã đổi thay, thì vận mệnh truyện vẫn như cũ — không đổi. Hắn vốn nghĩ nếu mình sống tích cực, làm người tốt, làm tròn đạo lý, thì sẽ được nhìn bằng ánh mắt khác. Nhưng đổi góc nhìn mà xem, chính là “Triệu Bạch Ngư” trong truyện, luôn nịnh nọt lấy lòng, luôn cúi đầu chịu nhục, vẫn bị xem là hai mặt, hiểm độc, kết cục cuối cùng vẫn bị gả đi — bị những người đứng phía sau Triệu Ngọc Tranh đồng tâm hợp lực đưa vào địa ngục trần gian kia.

Ngay cả khi hắn sống cẩn thận, không gây chuyện, không cãi lời, thì cốt truyện cũng sẽ ép hắn vào đường chết, ép hắn làm sai, ép hắn đắc tội với Triệu Ngọc Tranh, và rồi… chết thảm, chết lẻ loi, ở độ tuổi rực rỡ nhất đời người.

Ánh mắt Triệu Bạch Ngư dần trở nên tan rã, ý niệm cầu sinh mỏng manh như tơ sương.

Dù sao cũng phải chết — vậy thì chết thế nào, sống thế nào, cũng nên để hắn quyết định.

Dù sao… cũng là một lần chết, cứ nằm yên mà chờ, có khác gì đâu?

"Két…"

Cửa phòng bị đẩy ra, một tiểu đồng da trắng mặt thanh tú độ chừng mười lăm bước vào. Vừa nhìn thấy Triệu Bạch Ngư mở mắt, liền mừng rỡ hô lên:

“Tỉnh rồi! Tú ma ma, Tứ Lang tỉnh lại rồi!”

Chỉ chốc lát, một bà lão tuổi chừng bốn mươi, mặt mũi hiền từ, tay bưng chén thuốc nghi ngút khói bước vào:

“Ông trời phù hộ, không thành chuyện lớn. Tứ Lang, mau nhân lúc còn nóng mà uống thuốc.”

Triệu Bạch Ngư trở mình, đầu gối lên đùi ma ma, yếu ớt nói:

“Ta không thấy đau đầu, không uống được không?”

Tú ma ma ân cần vén tóc mái hắn lên, tay run rẩy nhưng lời nói kiên quyết như đinh đóng cột:

“Không được. Đại phu nói đầu ngươi va chạm mạnh, có thể tụ huyết trong, uống thuốc để phòng hậu hoạn là tốt cho ngươi.”

Triệu Bạch Ngư nhìn bà, ánh mắt phức tạp.

Chẳng biết là vì thuốc quá đắng hay đời quá khổ… mà cổ họng nghẹn lại, không nói được lời nào. Tú ma ma thở dài, khẽ khàng vuốt mái tóc Triệu Bạch Ngư, giọng nói mang theo thương xót:

"Ngươi không biết, lúc người ta khiêng ngươi về, máu me bê bết, đầu cổ toàn là máu tươi, ta với Nghiên Băng sợ đến hồn vía lên mây, cứ tưởng… ngươi sẽ không tỉnh lại nữa. Ngụy bá càng hoảng loạn, suýt nữa thì liều mạng với lão gia.”

Ngụy bá tuy có chút công phu phòng thân, nhưng một mình ông sao địch lại mấy trăm ám vệ mà Triệu phủ nuôi dưỡng?

Triệu Bạch Ngư nhẹ giọng hỏi:

“Không xảy ra chuyện gì chứ?”

Nghiên Băng đang ngồi xổm mép giường tiếp lời:

“May mà chúng ta ngăn lại kịp thời. Ngụy bá vẫn đang trấn thủ ở cửa viện, không để bất cứ kẻ lòng lang dạ sói nào thừa cơ lẻn vào.”