Chương 7: Ẩu đả

Ra tới cổng trường, dường như chẳng hề tình cờ, Ninh Du, Tạ Thanh Y và Nguyệt Linh nhanh chóng bắt gặp đám Bạch Duật đang tựa lưng vào bức tường cách đó không xa. Còn nhóm Tống Dương thì lặng lẽ bám theo phía sau, giữ khoảng cách vừa đủ, hoàn toàn không để Ninh Du phát hiện.

Bạch Duật đứng dựa lưng vào tường, mặt mày lạnh tanh, kẹp điếu thuốc trên tay, nhả ra một làn khói mờ nhạt. Bên cạnh hắn là năm sáu người, ai nấy đều mang dáng vẻ hổ báo, trong đó có cả Quế Quế và Từ Chính Khê cũng đang phì phèo thuốc lá, thần thái bất cần đời hiện rõ trên từng nét mặt.

Thấy Ninh Du tiến lại gần, Bạch Duật nhướn mày, chìa điếu thuốc ra, giọng chậm rãi:

"Ninh Du, làm một điếu không?"

Ninh Du lập tức khoát tay:

"Không, cậu định dạy hư tớ đấy à?"

Bạch Duật cười phá lên, trong mắt hiện rõ vẻ thích thú: "Đừng tưởng tớ không biết, cậu thường xuyên hút thuốc lá nhẹ nhẹ vị bạc hà đấy!"

Ninh Du hừ lạnh một tiếng...

Bạch Duật và đám người kia bắt đầu bước đi, còn nhóm Ninh Du cũng lặng lẽ theo sau, như thể chuyện này xảy ra thường xuyên lắm rồi.

Đi bộ chừng hai mươi phút, họ dừng lại trước ngõ Hà Trúc. Y như lời đồn, con ngõ tối om, xung quanh chẳng khá khẩm hơn là bao, lác đác toàn người vô gia cư. Giữa lòng thành phố phồn hoa, lại tồn tại một nơi tụ tập côn đồ như thế, quả thực có chút bất ngờ.

Thấy nhóm Ninh Du bước vào, những gã đàn ông xăm trổ kín người lập tức nhìn họ từ đầu tới chân, ánh mắt không hề thân thiện mà đánh giá đám học sinh cấp ba ngông cuồng này.

Ở một góc khuất, Tống Dương, Ninh Dật, Phó Viễn và Thẩm Dư Niên đội mũ lưỡi trai, đứng im lặng theo dõi.

Đứng đầu bên kia là Phong Vận, xung quanh là sáu bảy người khác, kẻ nào kẻ nấy mặt mày hằm hằm, trên người đầy hình xăm dữ tợn, tóc xanh tóc đỏ rối bù. Trong con ngõ chật chội này, khói thuốc từ miệng họ quấn quýt khiến không khí càng thêm ngột ngạt.

Chẳng ai nói lời nào, bỗng dưng cả hai bên xông vào, xô đẩy, đấm đá, tiếng va chạm vang vọng khắp hẻm.

Ninh Du vẫn giữ gương mặt thản nhiên như thường lệ. Tạ Thanh Y chẳng biết từ đâu móc ra một gói bim bim, chia mỗi người một gói. Ba cô gái vừa nhai vừa chăm chú xem cảnh đánh nhau trước mắt, như thể đang coi phim hành động tại rạp chiếu phim.

Nhóm Tống Dương núp trong góc cũng không giấu được sự ngạc nhiên. Không nói đến đám người đang đánh lộn kia, chỉ riêng biểu cảm của ba cô gái đã đủ khiến họ sửng sốt — từng tiếng “ồ”, “á”, vang lên đều đều theo diễn biến, như đang hóng drama một cách nghiêm túc.

Điều bất ngờ hơn là nhóm Bạch Duật nhanh chóng chiếm thế thượng phong. Chỉ thấy một cú đấm mạnh hạ gục Phong Vận, máu mũi phun ra, thân thể bầm tím, đám đàn em của hắn ta cũng không khá hơn là bao, thê thảm vô cùng.

Ninh Du cùng hai cô bạn từ tốn bước vào trong hẻm.

Bạch Duật ngồi xổm trước mặt Phong Vận, trong khi hắn ta ngước lên, chỉ thấy Ninh Du lạnh nhạt đứng đó, nhếch môi cười giễu, ánh mắt cao ngạo nhìn xuống.

Bạch Duật rút bao thuốc, châm một điếu, rít một hơi thật sâu rồi phả khói thẳng vào mặt Phong Vận. Hắn không kịp tránh, lập tức ho sặc sụa.

Vô cùng hài lòng, Bạch Duật túm tóc Phong Vận, kéo đầu hắn lên để đối diện với Ninh Du.

"Mày xin lỗi Ninh Du đi."

Phong Vận cố chấp, nhổ một ngụm máu xuống đất, mặt đầy khinh miệt:

"Mày bảo tao xin lỗi một đứa con gái á? Mơ đi!"

Quế Quế rít một hơi thuốc, bước tới, đạp vào chân Phong Vận, giọng to rõ, không chút nể nang:

"Thế mày đánh nhau còn thua một đứa con gái như tao đấy!"

Phong Vận liếc nhìn Quế Quế, cười khẩy:

"Mày giống con gái chỗ nào?"

Từ Chính Khê tiến lại, vỗ vai hắn ta, giọng thản nhiên:

"Mày chưa thấy gái đánh nhau bao giờ à? Nhìn dáng dấp như này mà bảo không giống gái?" Nói rồi tay chân của anh liền phụ họa theo dáng người của Quế Quế đang đứng ở đó.

Bạch Duật không nói thêm gì, chỉ siết chặt tay đang nắm tóc Phong Vận, ép hắn phải đối mặt với Ninh Du.

"Mày xin lỗi không?"

Phong Vận liếc nhìn Ninh Du đang đứng lặng lẽ trước mặt, rồi lại nhìn sang Tạ Thanh Y và Nguyệt Linh đang nhai bim bim hóng hớt, ánh mắt cuối cùng dừng lại ở Bạch Duật đang mất kiên nhẫn. Hắn cười khẩy, im lặng không nói một lời.

Tạ Thanh Y nhíu mày, không nhìn nổi nữa, giọng đầy bực dọc:

"Mẹ nó, nói một câu xin lỗi mà khó vậy à?"

Nguyệt Linh phụ họa theo:

"Chính mày làm đổ nước sốt lên người Ninh Du, còn không mở mồm xin lỗi?"

Như chợt nhận ra điều gì, Phong Vận ngẩng đầu nhìn Ninh Du kỹ hơn.

Họ Ninh? Khuôn mặt này... giống hệt Ninh Dật. Ai trong trường mà chẳng biết Ninh Dật là cậu ấm nhà giàu, công tử bột chính hiệu. Ánh mắt hắn nhìn Ninh Du như thể đang nhìn thấy quái vật — quá bình tĩnh, quá đáng sợ giữa cảnh tượng hỗn loạn này.

Phong Vận bật cười:

"Mày là em gái của Ninh Dật đúng không?"

Ninh Dật đứng ngoài nghe tới đó thì rùng mình. Quay sang ba thằng bạn trí cốt đang hóng cùng, cậu lẩm bẩm:

"Ê nha, tự dưng lôi tớ vô là sao?"