Năm lớp 7, tại Sơ trung.
Khi ấy, Ninh Du chỉ là một cô bé mới lớn, nhút nhát và rụt rè. Cô sống lặng lẽ, gần như vô hình trong tập thể lớp, là một học sinh mờ nhạt không ai để ý.
Trái ngược với cô em gái sinh đôi, Ninh Dật lại là kiểu người dễ gần, cởi mở và cực kỳ hòa đồng. Cậu chơi chung với nhóm bạn năng động, trong đó có cả Tống Dương – cái tên điển hình của kiểu "con nhà người ta". Học giỏi, đẹp trai, năng động, lại xuất thân tốt – Tống Dương từ lâu đã trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn.
...
Giờ ra chơi hôm ấy, Tống Dương, Ninh Dật và mấy người bạn tụ tập chơi game cầm tay. Tiếng cười giòn tan vang lên, khuôn mặt điển trai sáng bừng của Tống Dương dường như thắp sáng cả một góc sân trường. Cảnh tượng ấy như một ngọn lửa nhỏ, len vào lòng Ninh Du, làm tan đi chút băng giá nơi trái tim luôn co lại vì mặc cảm.
Dù có đôi nét xinh xắn, nhưng vì quá rụt rè, Ninh Du luôn thấy mình nhạt nhòa giữa đám đông. Cô chẳng dám chủ động bắt chuyện, cũng không nghĩ ai đó sẽ thật sự để mắt đến mình.
Rồi một ngày, Ninh Du lấy hết can đảm, thổ lộ với hai người bạn thân – Nguyệt Linh và Tạ Thanh Y rằng cô thích Tống Dương. Hai cô bạn ban đầu vô cùng bất ngờ, nhưng cũng mừng cho cô. Bởi đây là lần đầu Ninh Du dám mở lòng với một người khác giới, đúng vào thời điểm nhạy cảm của tuổi mới lớn. Cả ba cùng hứa rằng chuyện này tuyệt đối không để ai thứ tư biết.
Thời gian trôi qua, tình cảm ấy không những không phai nhạt mà còn lớn dần. Sang năm lớp 8, Ninh Du ngày càng say mê dáng vẻ thong dong, tự tin và thành tích học tập nổi bật của Tống Dương. Là người có khiếu hội họa, cô thường lén ngắm anh, rồi âm thầm phác họa gương mặt ấy vào những trang giấy trắng. Vẽ xong lại đỏ mặt, vội vàng gập lại giấu đi như một bí mật nhỏ.
Thế nhưng, giữa năm lớp 8, một học sinh nữ chuyển vào lớp: Châu Mộng Vũ.
Cô ấy có ngoại hình nổi bật, giọng nói dễ thương, tính cách sôi nổi và thành tích học tập xuất sắc. Gia thế cũng không tầm thường. Mọi điểm trên người Châu Mộng Vũ đều là những điều mà Ninh Du thiếu hoặc không dám thể hiện.
Từ ngày đó, Châu Mộng Vũ gần như trở thành cái đuôi của nhóm Tống Dương. Lúc anh chơi thể thao, cô ấy cầm sẵn chai nước đứng đợi. Khi anh bê sách, cô liền đến giúp. Biểu cảm của Tống Dương mỗi lần nhìn cô ta, thoải mái, dịu dàng, khiến Ninh Du hiểu rõ sự khác biệt giữa mình và người con gái ấy.
Ai trong trường cũng biết Châu Mộng Vũ công khai theo đuổi Tống Dương. Nhưng vì cả hai đều sáng giá, đẹp đôi, giỏi giang, xuất thân tương xứng nên cặp đôi này rất nhanh được bạn bè “đẩy thuyền”.
Ninh Du biết. Và cô đau. Nhưng chỉ mỉm cười, nuốt nỗi buồn vào lòng.
...
Một ngày nọ trong lớp học, Ninh Dật kéo ghế, ngồi đối diện em gái.
“Du Du, sao em cứ thu mình mãi thế? Hòa đồng lên một chút có phải tốt hơn không?”
Ninh Du chỉ cười nhẹ, không nói gì. Ninh Dật nhìn em gái, rồi bất chợt hất cằm về phía bàn trên, nơi Châu Mộng Vũ đang ngồi mơ màng ngắm Tống Dương làm bài.
“Em thấy Châu Mộng Vũ với Tống Dương thế nào?”
Ninh Du khẽ giật mình, nhưng nụ cười ngượng ngùng vẫn giữ trên môi. Cô nói khẽ:
“Em thấy… họ cũng xứng đôi.”
...
Rồi đến một buổi tối, khi Ninh Dật mượn tạm cặp sách của em để tìm khối rubik, cậu vô tình thấy một tờ giấy nhỏ kẹp giữa cuốn sách vở. Tò mò mở ra, Ninh Dật sững người. Đó là một bức vẽ phác họa gương mặt Tống Dương.
Hôm sau, ngay đầu tiết học, Ninh Dật ngồi xuống bên cạnh Ninh Du, nghiêm giọng hỏi:
“Du Du, em thích Tống Dương, đúng không?”
Không chỉ Ninh Du ngạc nhiên, mà cả Nguyệt Linh và Tạ Thanh Y cũng tròn mắt. Họ liếc nhìn nhau, bối rối, rõ ràng là chưa từng nói ra, sao Ninh Dật lại biết được?
Ninh Du nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Hàng mi rũ xuống, giọng cô khẽ như tiếng gió:
“Phải… Em thích Tống Dương.”
“Từ khi nào?” – Ninh Dật hạ giọng hỏi.
“Từ năm ngoái.”
Ninh Dật nhìn cô em gái hồi lâu, ánh mắt có điều gì đó đang cân nhắc. Rồi anh bất ngờ đứng dậy. Nhưng Ninh Du lập tức nắm lấy tay anh, gương mặt hoảng hốt, như muốn nói: Đừng đi nói với ai... Đừng để cậu ấy biết...
Ninh Dật khẽ gật đầu, sau đó quay lại trò chuyện với nhóm bạn như chưa có chuyện gì xảy ra.
Cuối ngày hôm ấy, khi Tống Dương đã rời khỏi lớp, Ninh Dật tìm đến Phó Viễn và Thẩm Dư Niên.
“Chuyện là… em gái tớ thích Tống Dương.” – Giọng cậu nghiêm túc.
“Cái gì? Thích Tống Dương á?” – Phó Viễn vừa uống trà sữa vừa ho sặc vì sốc.
Thẩm Dư Niên nhướn mày: “Nhưng em gái cậu… tớ thấy nhút nhát lắm mà?”
“Thế mới là vấn đề.” – Ninh Dật thở dài, đưa tay day nhẹ thái dương. “Nó còn cấm tớ kể cho Tống Dương biết nữa.”
“Vậy thì giữ kín đi. Nhỡ cậu ấy không đồng ý, em gái cậu lại càng co mình lại thì sao?” – Thẩm Dư Niên trầm giọng.
“Ừ... Vậy các cậu giữ bí mật nhé. Đừng để ai biết. Đừng để Du Du phải khó xử.”
“Biết rồi.”