Chương 16: Đọc thư tình

Buổi sáng kết thúc. Trưa hôm đó, sau khi ăn xong, Tống Dương ôm theo chiếc cặp đầy thư tình, lặng lẽ mang lên ký túc xá.

Ngồi vào bàn, anh mở cặp ra. Phó Viễn, Ninh Dật và Thẩm Dư Niên cũng nhanh chóng kéo ghế lại gần, tò mò hóng hớt.

Từng bức thư tình được lấy ra, trải kín mặt bàn. Số lượng nhiều đến mức khiến ai nhìn cũng phải choáng váng.

Tống Dương mặt lạnh tanh, bóc từng phong thư một cách bình thản. Ba người kia cũng dí sát đầu vào xem cùng.

Bức đầu tiên là của một học sinh lớp 12. Nội dung thư mộc mạc, giản dị, nhưng lại đi thẳng vào trọng tâm. Nói chung, điều khiến người ta chú ý nhất chính là dòng cuối cùng: “Học muội Ninh Du, anh thích em.” Kèm theo đó là một bản phác họa chân dung Ninh Du – quả thực rất đẹp.

Thẩm Dư Niên sáng bừng mắt khi nhìn thấy bản vẽ, giọng đầy kinh ngạc:

“Ê, ở khối 12 mà vẽ được như vậy thì chỉ có đàn anh Chu Châu bên câu lạc bộ nghệ thuật thôi!”

Ninh Dật gật gù đồng tình: “Đúng rồi, Du Du cũng thích vẽ, đúng là có chung sở thích đấy.”

Phó Viễn cũng chen vào: “Nếu Ninh Du đồng ý, khéo hai người đó rủ nhau vẽ vời cả ngày mất!”

Tống Dương vẫn im lặng, tay siết nhẹ bức thư tình. Ban đầu định vứt, nhưng nhìn thấy bản phác họa khuôn mặt tươi cười của Ninh Du, anh lại chần chừ.

Để nguyên thì khó chịu, mà vứt đi thì… tiếc. Cuối cùng, anh xé phần viền thư tình, chỉ giữ lại bản vẽ rồi gật đầu hài lòng. Vẽ đẹp thật, nhưng đáng tiếc—thư tình vào tay anh, chưa cái nào còn nguyên vẹn.

Cả đám thấy hành động của anh thì đồng loạt thì thầm mắng:

“Cái này… đúng là biếи ŧɦái rồi!”

...

Tiếp theo là một bức thư màu hồng phấn, mặt ngoài còn đính cả hoa hồng đỏ - biểu tượng của tình yêu.

Tống Dương vừa mở thư ra thì một mùi nước hoa nồng nặc xộc thẳng vào mũi. Anh cau mày, bịt mũi lại tỏ vẻ khó chịu. Ba người còn lại cũng vội vã lục khẩu trang ra đeo.

Dù vậy, anh vẫn kiên nhẫn mở thư, đọc lướt qua nội dung.

Là thư của một đàn em lớp 10. Mới vào trường đã dám tỏ tình với nữ thần như Ninh Du, đúng là gan dạ thật.

Bức thư dính đầy kim tuyến, sao nhỏ, cánh hoa khô, còn có cả dấu ấn sáp niêm phong, tinh xảo như một tác phẩm thủ công. Nhìn vào là biết chủ nhân cực kỳ để tâm và nghiêm túc.

Nhưng ba người còn chưa kịp đọc xong, Tống Dương đã lạnh mặt, không thèm nhìn lần thứ hai, vứt thẳng vào thùng rác.

Thẩm Dư Niên, Phó Viễn và Ninh Dật đều sững người, trưng ra vẻ mặt vô cùng khó hiểu.

Anh chỉ thốt đúng một chữ:

“Sến.”

...

Bức thư tiếp theo đến từ một học sinh lớp 11 – bằng tuổi.

Bên ngoài thư đơn giản, không hoa mỹ, cũng chẳng có gì đặc sắc.

Tống Dương vẫn mở ra. Bên trong là thư viết tay kèm theo… một tờ 200 tệ.

Phó Viễn lập tức giật lấy tờ tiền, xoay qua xoay lại để kiểm tra có phải tiền giả không. Nhưng soi tới soi lui cũng không phát hiện điểm lạ nào, mới dám chắc là tiền thật.

Thẩm Dư Niên không giấu nổi ngạc nhiên: “Má ơi má! Đây là kiểu tỏ tình mới hả?”

Phó Viễn tiếp lời: “Chắc là kiểu ‘Yêu tôi đi, tôi có tiền’ đấy!”

Ninh Dật thấy tờ tiền thì sa sầm mặt. Cậu giật phắt cả lá thư và tờ tiền trên tay Tống Dương, ném mạnh vào thùng rác, vẻ mặt cực kỳ bực bội.

“Thằng này điên à? Ninh gia thiếu tiền chắc? Tiền tiêu vặt mỗi tháng cũng mấy chục vạn, giờ chìa ra 200 tệ, làm như em tôi mất giá lắm không bằng!”

Tống Dương không nói gì, nhưng gương mặt thì đã sầm sì từ lâu.

...

Hai tiếng sau, năm mươi ba bức thư tình đã được mở hết.

Thể loại đủ kiểu: từ khối trên, khối dưới, lớp bên cạnh, thậm chí cả trường bên cạnh cũng có.

Bất ngờ nhất là trong số đó không chỉ có nam, mà còn có cả nữ. Tuy nhiên, các bạn nữ chủ yếu bày tỏ sự hâm mộ, yêu quý, chứ không có ý định tiến tới hẹn hò như cánh nam sinh.

Nhìn thùng rác chất đầy những bức thư màu mè như cầu vồng bảy sắc, cả bốn người chỉ biết im lặng thở dài.

Ai cũng mong đám nam sinh sớm ngừng viết thư đi, không thì gom tiền bán giấy vụn chắc cũng đủ mua bộ đồng phục mới.