Ngô Thần: [Tổ trưởng Trương! Nếu lát nữa các anh thấy cậu chủ ở cửa, nhất định phải chặn lại! Tuyệt đối không để cậu ấy lọt vào tầm mắt phóng viên!]
Tổ trưởng Trương: [?]
Ngô Thần: [Lão gia vì muốn cậu chủ tham dự họp báo nên đã khóa toàn bộ thẻ ngân hàng của cậu ấy! Giờ cậu ấy rõ ràng đang nổi tính phản kháng rồi! Tuyệt đối, tuyệt đối không được để cậu ấy vào hội trường!]
Tổ trưởng Trương: [...]
Ngoại ô thành phố A, trước cổng ngôi nhà cổ của nhà họ Trịnh.
Một nhóm ông bà tóc bạc tay xách túi quà, người mang trái cây, người cầm bánh kẹo, rộn ràng kéo đến. Ai cũng muốn tiễn đứa cháu ngoan sắp lên thành phố học.
Khung cảnh náo nhiệt đến mức cụ Trịnh phải hắng giọng, cố dội chút nước lạnh: “Hành lý của thằng Kiêu vốn đã nặng, các người còn nhét thêm bao nhiêu thứ, nó vác kiểu gì cho nổi!”
Vừa dứt lời, cả đám đều khựng lại.
Một bà cụ mặc áo dài cằn nhằn: “Ông Trịnh sao thế? Thằng nhỏ chỉ lên thành phố học lớp mười hai thôi, chẳng lẽ đi tay không? Ông không bảo cha mẹ nó chuẩn bị sẵn đồ trên đó à?”
Một người khác phụ họa: “Đúng rồi, cùng lắm gửi chuyển phát nhanh, ngày mai là tới. Việc gì bắt thằng bé phải xách lỉnh kỉnh thế này!”
Trước hàng loạt lời trách, cụ Trịnh chỉ đành im lặng chịu đựng.
Nghe thêm một lúc, cuối cùng cụ gõ mạnh gậy xuống đất, giọng khàn nhưng dứt khoát: “Tôi là ông nội ruột, chẳng lẽ lại không thương nó? Mọi chuyện tôi đều đã dặn kỹ rồi.”
“Chỉ là thằng bé cứng đầu, nhất định đòi tự mang theo mấy quyển sách quý, nói thế nào cũng không chịu gửi.”
Đúng lúc cụ còn đang thở dài, nhân vật chính đã kéo vali từ trong sân bước ra.
Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt mọi người là cánh tay săn chắc của chàng trai, tiếp đó là vóc dáng cao gần một mét chín, vai rộng, chân dài, thân hình rắn rỏi, làn da rám nắng khỏe mạnh và khí chất mạnh mẽ. Khi cất tiếng chào, giọng nói trầm thấp vang lên như rung trong l*иg ngực, mang theo âm sắc khàn đặc của tuổi mười tám.
“Cháu chào ông bà ạ.”
“Ừ, ừ, chào cháu.”
Các cụ già lập tức đáp lại với vẻ trìu mến, ánh mắt nhìn Trịnh Kiêu chẳng khác gì nhìn cháu ruột trong nhà.
Họ thấy thương cậu lắm nên lại bắt đầu dạy dỗ: “Cháu đúng là ngốc, mang cả thùng sách nặng thế làm gì? Không biết mệt à?”
Trịnh Kiêu hiển nhiên đã tranh luận chuyện này với ông mình không chỉ một lần: “Gửi chuyển phát dễ bị móp góc lắm!”
“Móp thì mua lại, có gì đâu mà quý dữ vậy?”
Trịnh Kiêu cúi đầu nhìn chiếc vali trong tay, giọng trầm thấp mà chắc nịch: “Những quyển này có chữ ký của River, hỏng rồi thì không mua lại được.”
Mọi người: “...”
River – nhà văn thiên tài nổi tiếng, mười chín tuổi đã nhờ tác phẩm đầu tay mà giành vị trí đầu bảng doanh thu toàn cầu. Cả làng ai mà chẳng biết cháu trai nhà họ Trịnh là fan cuồng của River. Vừa nghe nhắc đến tên thần tượng, không ai còn nỡ mở miệng khuyên gửi sách nữa.
Chẳng mấy chốc, chiếc xe buýt đưa khách đến ga tàu đã tới. Mọi người lại chọn lọc mấy món quà, gói gọn trong một túi, rồi thi nhau dặn dò anh:
“Dù có chuyện gì cũng phải nhớ, cháu không đơn độc đâu. Cần gì thì cứ gọi cho mấy ông bà già này, nghe chưa?”
Thiếu niên trước mặt vốn ít nói, chỉ lặng lẽ gật đầu, ánh mắt chân thành và kiên định đáp lại từng người.
Tháng ba, gió xuân thổi nhẹ, những cành liễu ngoài cổng khẽ lay, hương hoa cải dầu vàng óng lan khắp cánh đồng. Chiếc xe cũ kỹ rì rầm lăn bánh trên con đường bê tông rộng rãi, chở theo bóng dáng cao lớn của chàng trai dần khuất sau màn bụi mờ.
Bà cụ áo dài nhìn theo, khẽ lẩm bẩm: “Sao nó lại mê mệt River đến thế? Ông có nói cho nó biết River chính là thằng nhóc nhà họ Thiệu chưa?”
Cụ Trịnh lập tức cau mày. Nghĩ mà thấy chán nản. Năm xưa ông cụ từng là người hô mưa gọi gió trong giới kinh doanh thành phố A, vậy mà giờ lại phải nhức đầu vì chuyện cháu trai mê thần tượng.
“Tôi biết nói sao đây? Thiệu Khâm với cái thằng anh tính tình quái gở của nó thân nhau lắm. Các bà giỏi thì sao không đi mà nói hộ tôi!”
Ai cũng biết nhà họ Trịnh có hai người con.
Trịnh Kiêu là con út, ngoan ngoãn hiếu thảo, ai gặp cũng thương. Còn anh cả Trịnh Dục thì hoàn toàn trái ngược – trời sinh bướng bỉnh, ngang tàng, mới sáu bảy tuổi đã tìm đủ cách gạt em trai ra khỏi nhà.
Người ta vẫn nói: Vật họp theo loài, người tìm bạn đồng chí hướng.