Trận đấu bóng rổ được cử hành ở sân vận động thành phố.
Tần Diễm Kiều vừa vặn kết thúc khóa huấn luyện quân sự đầu năm nhất đại học, nên liền có thời gian cùng Thời Tây đến xem thi đấu ở sân vận động.
Dì Lý nhà Thời Tây lái xe đưa hai người qua đó, dọc theo đường đi, Tần Diễm Kiều cứ luôn kể chuyện huấn luyện của mình cho Thời Tây nghe.
Cho đến khi xuống xe đi vào sân vận động, Thời Tây mới không cần để ý đến dì Lý, nhỏ giọng kể chuyện Khấu Túy cho Tần Diễm Kiều.
“Cậu ấy nói ‘ a ’.” Thời Tây mờ mịt nói: “Tiểu Kiều, cậu ấy nói ‘ a ’, cậu nói xem, là cậu ấy đang cười nhạo trận đấu hôm nay sẽ không có anh nào đẹp trai? Hay là đang cười nhạo tớ?”
Tần Diễm Kiều nhón chân nhỏ nhìn xung quanh xem có anh đẹp trai nào hay không, thuận miệng nói: “Hoặc chính là đang ghen đấy?”
“Ai nha, Tiểu Kiều cậu đừng nhìn mấy anh đẹp trai nữa, cậu nhìn tớ trước đã.” Thời Tây bắt lấy cánh tay cô ấy không cho cô ấy đi: “Cậu ấy là đang ghen sao? Nhưng tớ cứ cảm thấy, không ăn dấm chút nào?”
Tần Diễm Kiều cười ha ha: “Cậu ấy đã như vậy rồi, còn không có ăn dấm hả? Tây Bảo, cậu phải tin tớ, Khấu Túy khẳng định thích cậu.”
Thời Tây lắc đầu, nơi nào giống cậu ấy thích cô chứ.
Một tiếng “a” này của cậu ấy, để cô tưởng tượng ra 1800 loại ý tứ, bên trong không hề có một loại khẳng định như kiểu “Tớ không đồng ý để cậu đi xem Lâm Gia Hiên thi đấu”.
Thật là đáng ghét, mỗi lần cần suy đoán ý nghĩ trong đầu của cậu ấy, cô đều phải tiêu hao rất nhiều sức lực, còn không chắc chắn đoán được chính xác.
Thời Tây ngẩng đầu tìm vị trí chỗ ngồi trên vé, không chú ý dưới chân nên dẫm phải thứ gì đó, thiếu chút nữa té ngã, may mắn cánh tay bỗng nhiên được người khác bắt lấy.
“Lâm Gia Hiên?”
Lâm Gia Hiên mặc đồng phục bóng rổ màu vàng, trên quần áo còn có huy hiệu trường Tam Trung, trên mặt khí phách hăng hái, lanh lảnh sức sống vì sắp được lên sân thi đấu.
“Đúng vậy, cậu đã đến rồi, vừa rồi tôi vẫn luôn tìm cậu ở trên sân đó.” Lâm Gia Hiên chỉ vị trí trên sân cho cô, hai chân không ngừng tại chỗ chạy chậm thả lỏng: “Đó là bạn của cậu sao?”
“A, đúng vậy.”
Thời Tây túm chặt Tần Diễm Kiều đã sắp chạy đi, giới thiệu: “Tiểu Kiều, đây là Lâm Gia Hiên. Lâm Gia Hiên, đây là Tần Diễm Kiều, bạn tốt của tôi.”
Tần Diễm Kiều nghiêng đầu đánh giá Lâm Gia Hiên, nam sinh cũng coi như đẹp trai, đầu đinh, khóe mắt có sẹo, có chút du côn, nhưng có thể là do đang mặc đồng phục bóng rổ, giống như tỏa ra ánh mặt trời.
Thật ra cũng không tệ lắm, chỉ là so sánh với Khấu Túy, lại không cuốn hút bằng.
“Chào cậu.” Tần Diễm Kiều thoải mái hào phóng chào hỏi Lâm Gia Hiên: “Bạn đẹp trai, hôm nay cậu chơi ở vị trí nào vậy?”
Lâm Gia Hiên hếch cằm, vẻ mặt đắc ý nói: “Chơi vị trí hậu vệ.”
“Ơ?” Thời Tây khó hiểu hỏi: “Không phải cậu ở vị trí dự bị sao?”
“…”
Một màn xấu hổ yên lặng.
Lâm Gia Hiên không tự nhiên xoa xoa cái mũi, phất tay nói: “Ơ cái gì nhỉ, Thời Tây, các cậu đi tìm chỗ ngồi trước đi, tôi đi tập hợp trước đã.”
Cho nên, Lâm Gia Hiên cố ý nói dối cô.
Hôm nay cậu lên sân thi đấu, còn có khả năng sẽ biểu hiện rất khá, vì để cô thấy cậu ở đây thể hiện phong thái rong ruổi mà nói dối.
Thời Tây dùng sức thổi quả bóng bay trong tay thật lớn, cuối cùng làm nó vỡ, phát ra tiếng vang lớn, cô hơi không quá thích tâm tư nhỏ này của cậu.
Thời Tây và Tần Diễm Kiều vừa ngồi xuống chỗ ngồi, Tần Diễm Kiều nhìn bốn phía quanh sân vận động, liền nhìn thấy nhà tài trợ và các anh đẹp trai.(Ứng dụng TY T)
Thời Tây bận cúi đầu gửi tin nhắn cho Khấu Túy.
“Coco, Coco, ai là người đáng yêu nhất trên thế giới?”
Khấu Túy không trả lời.
Nhìn xem, không phải trên mạng đều nói người thích mình, nhất định sẽ trả lời trong vòng một giây sao.
Số lần Khấu Túy trả lời cô trong vòng một giây ít lại càng ít.
Tới xem trận thi đấu này còn rất nhiều người, trận này là trận bán kết bóng rổ dành cho nam sinh cấp 3.
Trước khi thi đấu, âm nhạc vừa lớn lại có tiết tấu mãnh liệt, Tần Diễm Kiều lắc lư thân thể theo âm nhạc, ở bên tai Thời Tây nói: “Hướng 9 giờ có một anh cực kỳ đẹp trai.”
Thời Tây hỏi: “Hướng 9 giờ là chỗ nào, bên trái tớ sao?”
Tần Diễm Kiều cười ha ha: “Tớ cũng không biết. Nhìn chỗ đó, hàng phía trước, chính là cái người đang đứng phát nước.”
Người ngồi phía trước Thời Tây có vóc dáng khá cao, vừa lúc ngăn trở tầm mắt của cô, cô đứng lên thăm dò nhìn thử. Là một nam sinh có khuôn mặt lạnh nhạt, nghiêm túc, thoạt nhìn qua chính là người có chỉ số thông minh rất cao.
“Vẻ mặt như này.” Thời Tây rụt cổ lại ngồi xuống: “Có chút giống ba tớ thời trẻ, chính là kiểu phát giận cũng sẽ dùng nắm đấm đánh người. Tiểu Kiều, cậu thích kiểu như vậy hả?”
“Thích, tớ nhớ rõ lúc còn nhỏ cậu cũng nói thích kiểu người như vậy, khi nào liền biến thành Khấu Túy vậy chứ?”
Thời Tây đang muốn nói, bỗng nhiên nghe được phía sau có người gọi “anh Khấu”, liền quay đầu lại nhìn.
Trên lối đi nhỏ ở trung tâm khán đài, Khấu Túy có chút miễn cưỡng đứng ở đó.
Có một đội mặc đồng phục bóng rổ đứng bao quanh Khấu Túy, sôi nổi gọi “anh Khấu”, hô đến năm sáu tiếng.
Có vẻ như Khấu Túy chưa tỉnh ngủ, lười biếng đứng đó, eo lười nhác dựa vào ghế ngồi màu lam, đôi tay cắm trong túi chào hỏi cùng bọn họ.
Dáng đứng của cậu tùy ý, nhưng khí thế giống như đội trưởng đội bóng rổ, dường như tự mang lên mình một loại uy nghiêm buộc người tin phục.
Cuối cùng ngừng ở bên người Khấu Túy chính là Khấu Văn, Khấu Văn cũng mặc đồng phục bóng rổ, Khấu Văn cao 1m72, đứng ở trước mặt anh trai của mình, thấp hơn mười cm.
Trên mặt Khấu Túy treo lên điệu cười mà Thời Tây quen thuộc nhất, cảm giác cậu ấy lập tức sẽ há mồm nói ra ba chữ “chú lùn nhỏ”.
Lúc này, Thời Tây mới chú ý tới dòng chữ lớn in trên băng rôn, viết Tam Trung đánh với trường trung học Thanh Điền. Phía trước Khấu Túy chính là học sinh trường trung học Thanh Điền, Khấu Văn học lên lớp 11 cũng là học tập ở trường trung học Thanh Điền.
Trước kìa cậu ấy ở trường cấp 3 rất nổi tiếng sao? Vậy mà người của đội bóng rổ đều thành thành thật thật gọi cậu ấy là anh Khấu?
Hay trước kia cậu ấy là người của đội bóng rổ?
Vậy là, Khấu Túy là tới xem Khấu Văn thi đấu sao?
… Không phải vì ghen nên mới tới?
Thời Tây nói một tiếng với Tần Diễm Kiều, đi đến trước mặt hai anh em Khấu Túy Khấu Văn, nhảy lên chụp vào đầu Khấu Văn: “Không nghĩ tới nha, em lùn như vậy, hơn nữa mới lớp 11, đã vào đội bóng rổ trường?”
Khấu Văn: “…”
“Anh.” Khấu Văn không mang mắt kính, theo thói quen đưa tay tính đẩy một chút mắt kính không tồn tại: “Anh không biết chị Tiểu Tây rất cao sao? Chị Tiểu Tây dây, 1 mét 58.”
Thời Tây sửa đúng: “Chị cao một mét sáu!”
“Được được, lúc cấp 2 chị là một mét sáu, đến cấp 3 thì co lại hai cm.”
Thời Tây: “Lúc lớp 10 em cao 1m72, hiện tại em co lại mười cm.”
Khấu Túy nhìn hai chú lùn nhỏ đang làm thương tổn lẫn nhau, cười giống như một người khổng lồ.
Chụp vào phía sau lưng Khấu Văn: “Được rồi, chú lùn nhỏ, em đi thi đấu đi.”
Huấn luyện viên cũng đang gọi Khấu Văn, Khấu Văn phất tay chạy đi: “Anh, anh chờ em đánh xong trận này, đánh xong thì cùng nhau ăn cơm!”
Sau khi Khấu Văn rời đi, Thời Tây đang muốn hỏi Khấu Túy ngồi chỗ nào, trên vai cô đột nhiên nhiều thêm một cái đầu.
Khấu Túy nhẹ bám vào bên tai cô nói: “Thỉ Thỉ a.”
“...”
Thời Tây vốn dĩ bị hơi thở của cậu khi tới gần nướng đỏ nửa bên mặt, nghe thấy ba chữ này mặt liền biến thành đen.
Thời Tây dịch chuyển đầu một chút, Thời Tây gằn từng chữ một hỏi: “Cậu muốn làm gì?”
“Cậu a.”
“....”
“Không phải vừa rồi cậu hỏi tớ hả.” Khấu Túy cầm lấy di động lắc nhẹ ở trước mặt cô: “Hỏi ai là người đáng yêu nhất trên thế giới?”
“…”
À.
Mặt Thời Tây vốn dĩ biến đen, lại biến đỏ một chút.
Cậu ấy trả lời cũng nhảy chỗ loạn xạ quá đi, cô ở Bắc cực hỏi cậu một câu, cậu lại chạy đến Nam cực trả lời.
Thời Tây bụm mặt, có một chút xấu hổ, không được tự nhiên: “Vậy anh Khấu đầu trọc, cũng là người đẹp trai nhất trên thế giới.”
“… Cảm ơn Thỉ Thỉ.”
Trước khi bắt đầu thi đấu, đội cổ động viên lên sân thi đấu biểu diễn.
Nhìn cách ăn mặc, nhảy múa của đội cổ động viên, Thời Tây rất muốn che đôi mắt Khấu Túy lại, bỗng nhiên bả vai cô lại lần nữa nhiều thêm một cái đầu.
Thanh âm Khấu Túy mệt mỏi, khàn khàn: “Quá mệt nhọc, người đẹp Tây Bảo đem bả vai cho anh trai dùng một lát.”
Bả vai Thời Tây có chút cương cứng, đầu Khấu Túy gối trên bả vai cô, tư thế rất chặt chẽ, trán cậu vừa vặn dán ở trên cổ cô.
“Anh trai, hình như đầu cậu hơi nóng.” Thời Tây nhỏ giọng nói: “Cậu là phát sốt sinh bệnh sao?”
“Không có.” Khấu Túy nhẹ giọng ngáp một cái, cười nói: “Là trên người của cậu quá nóng, truyền cho tớ.”
Dừng một chút, trán Khấu Túy ở cần cổ cô cọ cọ: “Vẫn tốt, cũng coi như là Tây Bảo đang làm ấm giường.”
“…”
Đồ lưu manh.
Mở màn thi đấu, Thời Tây nhìn chằm chằm vào đội viên trung học Thanh Điền, cô không thấy được hình bóng Khấu Văn, quay đầu lại muốn hỏi Tần Diễm Kiều xem cô ấy có nhìn thấy Khấu Văn hay không, lại thấy Tần Diễm Kiều đang ngó đầu nhìn Khấu Túy trên bả vai cô.
Tần Diễm Kiều dùng khẩu hình hỏi: “Tình huống như thế nào vậy?”
Thời Tây sợ làm ồn đến Khấu Túy, nhỏ giọng nói: “Cậu ấy mệt.”
Thời điểm lần trước cùng đi bờ biển, Tần Diễm Kiều cũng đã từng thấy Khấu Túy dựa trên bả vai Thời Tây ngủ, nên lần này cũng không kinh ngạc nữa.
Nhưng mà Tần Diễm Kiều không quá tin tưởng, ở sân vận động ồn ào như vậy, Khấu Túy có thể ngủ.
“Ai nha.” Tần Diễm Kiều vỗ tay nói: “Cậu trai có sẹo thật lợi hại a, nhảy lên chính là ba phần, đẹp trai!”
Đôi mắt Khấu Túy ở trên vai Thời Tây không nhúc nhích một chút nào, hình như là ngủ thật rồi.
Thời Tây nghĩ thầm, nhìn xem, nhìn xem, có chỗ nào giống bộ dạng ghen tuông chứ.
Khấu Văn có thể là ở hàng dự bị, cho nên không lên sân thi đấu.
Mà trong sân, Lâm Gia Hiên quả thật rất mạnh, giành được vị trí hậu vệ thì tất nhiên là không phế rồi, sau khi đồng đội chuyền bóng cho cậu, cậu sử dụng các loại kỹ thuật, cứ ném quả nào là thành công vào rổ quả đó.
Trong sân, đội cổ động viên cùng đội hậu cần vỗ tay, tiếng thét chói tai kịch liệt, mà trung học Thanh Điền thực lực cũng rất mạnh, đội cổ vũ của hai đội cũng tương đương, hình ảnh đoạt bóng siêu nhiệt huyết, Thời Tây xem đến kích động sôi trào.
Có điều Lâm Gia Hiên so với hậu vệ bên đội của trung học Thanh Điền ném rổ chuẩn xác hơn, kết thúc nửa trận đầu, đội Lâm Gia Hiên dẫn trước đối phương mười tám điểm.
“Lâm Gia Hiên quả thật rất đẹp trai đấy.” Tần Diễm Kiều phát ra lời khen ngợi từ nội tâm: “Thể lực tốt, sức bật cũng tốt, ném rổ cũng chuẩn, trận thi đấu này quả thực chính là phô bày kỹ thuật chơi bóng của cá nhân cậu ấy a.”
Thời Tây cũng nhỏ giọng khen: “Quả thật có mấy động tác ném rổ rất đẹp trai.”
“Ai, Tây Bảo, cậu nói xem cậu ta có phải bởi vì có cậu ở đây, cho nên liền giống như được tiêm máu gà, trở nên trâu bò như vậy hay không?”
Thời Tây không nói, loại vấn đề này rất khó nói.
Hơn nữa, quả thật khả năng có quan hệ với cô.
Khấu Túy ngáp một cái, chậm rì rì từ trên vai Thời Tây ngẩng đầu lên, nhìn về phía Lâm Gia Hiên trong sân.
Lâm Gia Hiên vừa vặn cũng đang nhìn Thời Tây, cậu cười vẫy tay với Thời Tây, mồ hôi lóe ánh sáng hormone.
Thời Tây cũng lễ phép mà phất phất tay, dựng thẳng ngón tay cái đối với cậu.
Sau đó ánh mắt Lâm Gia Hiên cùng Khấu Túy chạm vào nhau, đồng tử hai người đều rụt một chút, ai cũng không phục khí thế của ai.
Lâm Gia Hiên ngửa đầu uống nước, ừng ực ừng ực thoạt nhìn rất đàn ông, tùy tay ném bình rỗng, chạy bộ lên sân thi đấu.
Khấu Túy yên lặng nhìn Lâm Gia Hiên nửa phút, bỗng nhiên lấy ra ví tiền và di động, ném hết vào trong l*иg ngực Thời Tây, cậu đứng lên xoay xoay cổ.
Thời Tây ngửa đầu nhìn cậu: “Anh Khấu đầu trọc, cậu muốn làm gì đấy?”
Khấu Túy cúi người cười, ngón tay ấn vào giữa mày cô: “Cậu lại kêu tớ một tiếng đầu trọc thử xem.”
“...Đầu trọc.”
Khấu Túy nhẹ nhấp miệng, cười đứng thẳng eo: “Thật là đến chịu cậu.”
Thời Tây nói thầm: “Nơi nào chịu tớ a.”
Ngay cả dấm cũng không ăn.
Khấu Túy cười cười không nói chuyện, cũng chưa nói đi làm gì, lười biếng mà cắm đôi tay vào túi, đi xuống bậc thang lên hàng phía trước.
Lực chú ý của Thời Tây bị di động và ví tiền của Khấu Túy hấp dẫn.
Di động Khấu Túy để khóa mật khẩu, thật ra Thời Tây không phải muốn nhìn, chỉ là có một loại cảm giác giống như nhìn thấy đề Toán Olympic, cứ muốn làm gì đó, cô muốn thử xem xem có thể đoán được mật khẩu di động Khấu Túy hay không.
Trước tiên thử sinh nhật Khấu Túy 1223, Thời Tây chẳng biết xấu hổ lại thử sinh nhật chính mình 0623, thử lại 2323, cũng chưa mở khóa thành công.
Thời Tây cách một lát thời gian, lại tiếp tục thử mật khẩu, phảng phất bị đề Toán Olympic khơi dậy ham muốn chinh phục.
Không bao lâu, bên người cô ngồi xuống một người, cô cầm di động muốn đặt lại, liền nhìn đến vẻ mặt khó chịu của Khấu Văn.
Khấu Văn còn đang mặc quần áo của Khấu Túy.
Thời Tây hỏi: “Muỗi nhỏ, anh trai em lột quần áo của em à?”
Khấu Văn chán nản: “Lột, thiếu chút nữa ngay cả quần cộc cũng bị lột.”