Ghen, Thời Tây ở trên notebook của mình, viết xuống hai chữ này.
Cô quyết định tìm cơ hội quan sát Khấu Túy có dấu hiệu ghen hay không.
Thời Tây ghi rất nhiều thứ ở trong quyển vở nhỏ của mình.
Cô thích nhất chính là sau khi cô mặc đồ màu đỏ, Khấu Túy nói một câu này với cô —— “Tây Bảo của chúng ta, là cô gái đẹp nhất trên thế giới này.”
Dễ nghe, thích lắm, cô có thể ghi nhớ cả đời.
Tâm tư nhỏ yêu thầm, sẽ làm người ta biến thành trinh thám, cẩn thận chú ý, quan sát hết thảy chi tiết làm cô vui vẻ.
Trên notebook của Thời Tây còn ghi qua:
“Hôm nay tôi mặc áo sơ mi cao bồi, ngoài ý muốn nhìn thấy cậu ấy cũng mặc áo sơ mi cao bồi, từ nay về sau sẽ thích mặc áo sơ mi cao bồi [ trái tim ].”
“Cậu ấy nhớ rõ tôi thích ăn bánh sừng bò, nếu cậu ấy không thèm để ý đến tôi, cậu ấy sẽ không nhớ rõ, cho nên chứng minh, khẳng định cậu ấy có để ý đến tôi!"
“Thời điểm cậu ấy ngồi xuống, tay phải sẽ vỗ nhẹ một chút lên cái bàn rồi mới ngồi, hôm nay tôi cố ý bắt chước theo thói quen của cậu ấy, tự nhiên cảm thấy mình cách cậu ấy thật gần.”
Yêu thầm, là ngày ngày giữa đau xót sẽ có kẹp thêm chút ngọt ngào.
Hương vị chua chua ngọt ngọt, Thời Tây vừa thích lại vừa mê luyến.
Thời Tây khép lại notebook, đặt xuống phía dưới gối đầu, đi ngủ.
Liêu Thần phát sóng trực tiếp vào buổi tối thứ bảy, lần nào cũng kéo dài suốt đêm, Thời Tây xem được hai giờ liền mệt rã rời, từ trước tới nay chưa bao giờ thức suốt đêm xem live của Liêu Thần.
Sao Liêu Thần có thể thức suốt đêm mỗi ngày như vậy chứ? Cũng quá mệt mỏi.
Thời Tây nghĩ đến khi đi học, Khấu Túy luôn bò ra bàn ngủ, phát WeChat cho cậu: “Coco, cậu có biết thức đêm chính là nguyên nhân chủ yếu dẫn tới hói đầu không?”
Thời Tây: “Rất sợ cậu bị hói đầu, cậu mà hói đầu tớ liền không chơi với cậu.”
Thời Tây: “Đồng ý với tớ, nếu mép tóc của cậu lui về phía sau, liền trở thành người trọc đầu luôn được không.”
Khấu Túy không trả lời, Thời Tây cũng đã đoán được, WeChat của cậu ấy vào buổi tối thứ bảy sẽ không trả lời.
Thật giống như cứ vào buổi tối thứ bảy, cậu ấy sẽ làm chuyện gì không muốn để người nhận ra…
Thời Tây nghĩ nghĩ liền thϊếp đi, buổi sáng tỉnh lại, quả nhiên nhận được tin nhắn trả lời của Khấu Túy.
Tin nhắn thoại của Khấu Túy là vào lúc 3 giờ sáng gửi lại đây, thanh âm giống như vừa mới thức dậy hoặc là thức đêm nên khàn khàn: “Tớ và cậu không giống nhau.”
“Cho dù Tây Bảo biến thành đầu trọc.” Khấu Túy mang theo giọng cười có chút chút gợi cảm nói: “Anh trai đều muốn.”
“…”
Nói giống như cô rất vô tình vậy.
Thời Tây xoa xoa đôi mắt ngủ đến mơ mơ màng màng, gửi tin nhắn trả lời cho Khấu Túy: “Vậy được thôi, bản thân tớ cũng muốn.”
Chuông tan học vừa có tiết tấu mà vang lên một nửa, Thời Tây cũng đã nhảy nhót đến bên cạnh Khấu Túy: “Anh Khấu đầu trọc, cùng tớ đi văn phòng chủ nhiệm lớp văn phòng xin di động.”
Thứ hai thứ ba thi, thứ tư thứ năm chấm bài thi, thứ sáu đi sân thể dục tập hợp nhảy cóc, một vòng vội vàng, rốt cuộc Thời Tây cũng có thời gian rảnh đi tìm Thái Nguyên xin di động.
Khấu Túy được 450 điểm, chủ nhiệm lớp nói phải giữ lời.
Vừa lúc cô còn có việc muốn cùng chủ nhiệm lớp thương lượng.
Khấu Túy từ trong túi lấy ra một cái kẹo cao su, lột ra giấy gói kẹo, đem kẹo cao su quăng vào trong miệng Thời Tây: “Em gái Thời đầu trọc, hiện tại anh trai không muốn đi xin lại di động cho em đâu.”
“Vì cái gì nha? Bởi vì tớ kêu cậu là đầu trọc?”
“Cậu nói xem?”
“…”
Khấu Túy quả là lòng dạ hẹp hòi, cậu gọi cô là Thỉ Thỉ, cô còn chưa nói không vui đâu.
Thời Tây nửa ngồi xổm bên cạnh bàn Khấu Túy, cũng từ trong túi lấy ra một đồ vật.
Không phải kẹo cao su, là cô nhờ dì giúp việc trong nhà lại làm một cái dây ngũ sắc.
“Anh trai.” Đôi tay Thời Tây cầm dây ngũ sắc, chớp chớp đôi mắt xinh đẹp nhìn cậu: “Anh trai, đẹp như vậy nè, tớ chuẩn bị lễ vật lớn tặng cho cậu đó, dì đã đi cầu phúc rồi.”
Khấu Túy rũ mi nhìn dây năm màu trên tay cô, lại cũng nhìn thấy trên cổ tay tinh tế của cô đeo dây ngũ sắc, thần sắc hơi chút giật mình, ngay sau đó cười khẽ: “Này thật đúng là một lễ vật " lớn" đấy."
Thời Tây bĩu môi: “Cậu có muốn hay không?”
“Muốn.” Khấu Túy cười, lấy nó từ tay cô, ngón tay khẽ chạm vào lòng bàn tay.
Bàn tay Thời Tây không tự giác mà rụt lại một chút, so với đầu ngón tay chính mình khẽ chạm vào lòng bàn tay, cảm giác còn tê dại hơn, tê đến tận năm ngón tay của cô.
“Bé xinh đẹp tặng cho anh trai lễ vật "lớn" a, đương nhiên muốn.”
Khấu Túy nói, lại đem dây năm màu nắm trong lòng bàn tay, đưa tay đối diện trước mặt Thời Tây, cũng kéo ống tay áo: “Tới giúp anh trai đeo lên đi.”
“…Được.”
Thời Tây lấy đi dây ngũ sắc từ lòng bàn tay cậu, ngón tay vô pháp tránh né, đυ.ng tới lòng bàn tay Khấu Túy.(Ứng dụng TY T)
Khấu Túy phản xạ có điều kiện mà nhẹ cong tay xuống, ngó cô từ dưới lên trên: “Làm gì đấy, chiếm tiện nghi của anh trai sao?”
“Không có.” Thời Tây “Bang” một chưởng chụp lên lòng bàn tay cậu: “Một cái lòng bàn tay, có cái gì tốt để chiếm tiện nghi.”
Khấu Túy nắm tay chống lên mặt, ngón út đặt ở bên môi khẽ cắn, cười khẽ nói: “Toàn thân trên dưới anh trai đều là bảo bối, nơi nào cũng đều là vị trí có thể chiếm tiện nghi đấy.”
“…”
Thời Tây dùng thô lỗ che giấu ngượng ngùng của mình, thô lỗ đeo dây ngũ sắc lên tay cậu.
Tiếp theo, giống như bác sĩ trước khi truyền dịch, dùng dây garo buộc chặt cánh tay, dùng sức một cái, gắt gao thít chặt.
Khấu Túy đau đến “A” một tiếng, bật cười nói: “Nhẹ chút a.”
Thời Tây đang muốn nhẹ một chút, Khấu Túy lại đặc biệt không đứng đắn mà nhẹ nhàng oán trách: “Cứ làm anh trai bị đau thôi.”
“…”
Đau chết cậu thì tốt rồi.
Thời Tây và Khấu Túy cùng nhau tiến vào văn phòng Thái Nguyên, Khấu Túy chỉ phụ trách tham dự cái nghi thức này, không phụ trách diễn thuyết, lười biếng dựa vào bàn làm việc của thầy ấy, cười nhìn Thời Tây làm nũng với thầy giáo.
Thời Tây lớn lên xinh đẹp, thanh âm cũng dễ nghe, bộ dáng làm nũng cũng làm người xem cảnh đẹp ý vui.
“Thầy à, Khấu Túy thi được 450 điểm, thầy không thể nói chuyện không giữ lời gì hết.”
Thời Tây chắp tay trước ngực nhỏ giọng cầu xin: “Thầy à, thầy trả lại điện thoại cho em đi, về sau em khẳng định sẽ không dùng di động ở lớp.”
Thái Nguyên không phản ứng cô, ngược lại nhìn về phía Khấu Túy: “Tình huống của em là như thế nào, sao lại vừa vặn thi được 450 điểm? Em cũng tính toán với thầy từ trước rồi?”
“Cũng?” Khấu Túy nhướng mày hỏi.
Thời Tây nhấc tay: “Cái người ‘Cũng’ kia là tớ.”
“…”
Khấu Túy xoay bút trên tay, cười nói: “Thầy à, em không có bản lĩnh tính điểm giống như bạn học Thời Tây. Trình độ của em vốn dĩ chính là ở mức 400, thi đại học được 0 điểm chỉ là bởi vì không tham gia thi mà thôi.”
Thời Tây giống như người phát ngôn của Khấu Túy: “Thầy, tiếng anh của Khấu Túy cực kì tốt, hai chúng em từ nhỏ đều lớn lên với giáo viên nước ngoài, cho nên cậu ấy chỉ cần nâng điểm môn toán và vật lý lên là được.”
“Chỉ vậy?” Thái Nguyên ném bút lên đống giấy tờ trên bàn: “Em nói một cái liền "chỉ" ra tới bốn môn.”
Thời Tây cưỡng từ đoạt lí: “Vậy thì cũng chỉ ít đi hai môn thôi mà.”
Khấu Túy ở một bên cười khẽ: “Xác thật, lớp phó thể dục tính toán không tồi.”
Thái Nguyên lấy di động từ trong ngăn kéo ra, Thời Tây động thủ muốn cướp, Thái Nguyên liền đè lại: “Như vậy đi, kỳ thi tháng lần sau của Khấu Túy, tăng không được hai mươi điểm, em liền tự giác đem điện thoại để lại nơi này của tôi một tháng.”
“Vì cái gì ạ?” Thời Tây khϊếp sợ đến hét lên: “Rất nhiều người học lại một năm cũng không nhất định tăng thêm 20 điểm đâu ạ.”
“Bởi vì em cũng muốn cho em ấy tiến bộ.” Thái Nguyên bắt được nhược điểm của hai người: “Lý do này có đủ hay không?”
“… Đủ."
Thái Nguyên đem điện thoại đưa cho Thời Tây, ngại cô ồn ào mà nói: “Đi đi, trở về đi học.”
Thời Tây giống như nhận thưởng, tiếp nhận di động, cất kỹ vào đồng phục, sau đó lại không đi.
Thái Nguyên nhíu mày: “Làm gì, còn có chuyện gì nữa?”
Thời Tây kiên quyết đem Khấu Túy đẩy ra khỏi văn phòng: “Cậu đi ra ngoài trước đi.”
Khấu Túy như suy tư gì đó: “Cậu đây không phải qua cầu rút ván sao?”
“Đúng vậy."
“Muốn cùng chủ nhiệm lớp thương lượng chuyện gì tớ không biết sao?”
“Đúng vậy.”
Khấu Túy, cũng hoàn toàn không bận tâm chuyện Thái Nguyên và Thời Tây ở chung có quá thân mật hay không, mỉm cười rồi đánh vào trán cô, mở cửa đi ra ngoài.
Thời Tây trở lại trước mặt Thái Nguyên, trong ánh mắt sáng lấp lánh đều là tươi cười, khom lưng nhỏ giọng cầu xin: “Thầy giáo tốt nhất thế giới của em ơi, thầy để cho em và Khấu Túy ngồi một bàn nha? Em có thể làm cho cậu ấy tiến bộ càng mau hơn a.”
Thái Nguyên lại lần nữa ném bút, ngả người về phía sau nhìn Thời Tây: “Được chứ.”
Thời Tây: “...”
Đơn giản như vậy sao?
Thái Nguyên lại bổ sung: “Em ấy tăng thêm 100 điểm, thầy liền sắp xếp cho em.”
“…”
Khó khăn này cũng quá lớn.
Thời Tây cò kè mặc cả: “50 điểm?”
Thái Nguyên: “Một trăm.”
“80?”
“Một trăm hai mươi."
“… Một trăm cũng tốt, một trăm.”
Sau khi bạn học trong lớp trải qua một lần nhảy cóc ở sân thể dục, bụng đau, chân đau, cơ bắp đau, ai cũng chăm chỉ học tập, sợ lần sau Thái Nguyên lăn lộn bọn họ càng ác hơn.
Nhưng học bá Thời Tây và học tra Tề Bác không bao gồm ở trong số đó.
Tề Bác quay đầu lại tán gẫu cùng Thời Tây: “Cậu học tập như thế nào vậy? Học tập với hiệu suất cao?”
“Không phải.” Đầu Thời Tây nhoài về phía trước, nhỏ giọng nói: “Cậu thò lỗ tai qua đây, đây là bí mật.”
Đầu Tề Bác nghiêng ra sau, không quá tin tưởng mà nói: “Này thì tính là bí mật gì chứ?”
“Như thế nào không phải bí mật, thời điểm mới có thành tích, phóng viên truyền thông điện thoại phỏng vấn tớ cũng chưa nói đâu.”
Tề Bác tò mò, lập tức đem đầu cùng lỗ tai lại gần Thời Tây: “Cậu mau nói.”
Thời Tây đứng lên, tay vòng qua bên tai Tề Bác, thanh âm rất nhỏ mà nói: “Bởi vì mẹ tớ đặc biệt mời rất nhiều gia sư cho tớ, mỗi một năm mỗi một môn, gia sư đều tập trung vào chỉ dạy một mình tớ.”
Tề Bác trợn mắt há hốc mồm: “Này cũng làm quá rồi?”
Thời Tây tiếp tục nói: “Ngươi đừng nói cho người khác a, bằng không bọn họ sẽ không có động lực học tập.”
Tề Bác cười nói: “Tớ còn tưởng rằng cậu là loại thiên tài trời sinh, chỉ số thông minh một trăm tám, hóa ra chỉ số thông minh của cậu không có cao như vậy a.”
“Cậu đúng là có chỉ số IQ thấp.” Thời Tây đánh cậu ấy: “Cho dù tớ có gia sư riêng, tớ cũng là phải nhớ tạc nội dung học vào đầu tớ chứ.”
Móng tay Thời Tây cào phải lỗ tai Tề Bác, Tề Bác “A” một tiếng, khoa trương mà kêu: “Cậu là hổ sao!”
“Cậu mới là hổ.”
Hai người nháo tới cãi nhau, cứ thế cứ thể tới lúc cả hai cùng cười.
Giống như ngồi ở hàng phía sau không ai quản, cười đến không kiêng nể gì.
Cười một nửa, bên cạnh Thời Tây có người ngồi xuống.
Khấu Túy chống cằm nhìn hai người, khóe mắt câu lên, nhưng giống như ý cười không đến đáy mắt: “Tớ nói hai người các cậu, có phải cười hơi lớn rồi không?"
Tiếng cười của Thời Tây dừng lại, thành thành thật thật ngồi xuống.
Tề Bác che lỗ tai lại, quay người ngồi lại ngay ngắn.
Thời Tây thành thật một lát, nhìn hàng phía trước các bạn học đang ở tán gẫu cười đùa, cô không thành thật mà lẩm bẩm: “Thời gian ra chơi, vậy mà lại không được cười trong lớp.”
Khấu Túy không nói chuyện, đứng dậy rời đi.
Thời Tây: “....”
Tức giận sao?
Một lát sau, Khấu Túy cầm gối Doraemon cô đưa cho cậu nghỉ trưa quay lại, nằm sấp xuống bên người Thời Tây, ngáp một cái rồi nói: “Hiện tại tớ muốn đi ngủ, làm phiền lớp phó thể dục cười nhỏ một chút, này có thể chứ?”
“...Có thể.”
“Không thể.” Thời Tây lập tức đổi ý, tay đẩy bả vai cậu: “Sao cậu lại không trở về chỗ của cậu mà ngủ?”
Khấu Túy vẫn duy trì ghé vào trên gối Doraemon, tư thế không thay đổi, chỉ hơi nghiêng đầu, cười nhìn Thời Tây: “Tây Bảo của chúng ta, ngày đó thi xong, lúc theo đuổi tớ, không phải nói sẽ làm ấm giường cho tớ sao? Anh trai cảm thấy nơi này của cậu tương đối ấm.”
Lỗ tai Thời Tây lặng lẽ đỏ, cái từ ấm giường này cũng ái muội quá đi.
Khấu Túy bỗng nhiên dịch ghế dựa càng gần cô hơn, đôi mắt mê người cong cong cười: “Chung quanh Tây Bảo đều là khí nóng, anh trai tới gần một chút, sẽ không lạnh.”
Thời Tây yên lặng nhìn mặt trời ngoài cửa sổ, thời tiết giữa tháng chín, cậu ấy có thể cảm thấy lạnh tới mức nào chứ.
Khấu Túy nằm bò ngủ, vẫn không nhúc nhích, dường như ngủ thật rồi.
Thời Tây ngẩng đầu đồng hồ lớn trên tường, lại nhìn đến cái ót của Tề Bác.
Mới có một chút hậu tri hậu giác mà nghĩ, Khấu Túy như vậy xem như bởi vì cô và Tề Bác cười đùa mà ghen tị sao?
Thời Tây duỗi tay niết lỗ tai cậu: “Anh Khấu đầu trọc, cậu ngủ rồi sao?”
Tay Thời Tây còn không có đυ.ng tới lỗ tai Khấu Túy, Khấu Túy liền cảm giác được, giống như có thần kinh phản xạ mà giật giật một chút.
Đợi cho ngón tay mềm mại của cô nắm đến lỗ tai cậu, vành tai cậu chậm rãi đỏ lên.
Một chưởng đánh bay tay cô, Khấu Túy che lại lỗ tai nói: “Em gái Thời đầu trọc, bị cậu đánh thức mất rồi.”
Thời Tây cười hắc hắc, ghé vào bên cạnh khuỷu tay cậu nhìn, cố ý hỏi: “Coco, trận đấu bóng rổ vào chủ nhật, cậu có đi xem hay không thế?”
Khấu Túy híp mắt liếc xéo cô: “Như thế nào, cậu muốn đi?”
Thời Tây không muốn lợi dụng Lâm Gia Hiên, cứ thế nói thẳng: “Lâm Gia Hiên không lên sân thi đấu, nhưng tớ rất muốn đi xem các anh đẹp trai chơi bóng rổ, nam sinh lúc vận động rất tuấn tú, thời điểm chạy nước rút, hormone bùng nổ, ném bóng vào rổ cũng rất đẹp trai.”
Khấu Túy chậm rì rì ngồi thẳng eo, giọng điệu cũng chậm rì rì: “Vậy à?”
“Đúng vậy.” Hai Mắt Thời Tây tràn ngập ánh sáng chờ mong: “Tớ muốn đem theo Tiểu Kiều, Tiểu Kiều nhất định sẽ xin được số điện thoại của nam sinh, muốn làm quen ai cũng không có vấn đề gì.”
Hô hấp Khấu Túy thong thả mà lâu dài, tầm mắt dừng lại ở bình giữ ấm của cô trên bàn, ung dung bình thản, nhìn không ra cảm xúc.
Thẳng đến khi chuông vào học vang lên, Khấu Túy đứng dậy trở lại chỗ ngồi, mới nhẹ nhàng bâng quơ mà phát ra một cái thanh âm cực kỳ trào phúng: “À.”