Thời Tây cũng không biết chính mình có phải hay không đang nằm mơ chăng, cô cảm giác được có một loại xúc cảm vô cùng dịu dàng, lưu lại trên tay cô.
Hơn nữa trên cổ tay cô, còn có một sợi dây tràn đầy màu sắc rực rỡ.
Thời Tây mơ màng nhìn Lâm Gia Hiên, Lâm Gia Hiên cũng mê man nhìn lại cô.
Thời Tây định thần lại trước, hỏi giáo viên phòng y tế: “Cô ơi, nam sinh khi nãy cõng em tới đây đâu rồi ạ?”
“Cô không chú ý lắm.” Cô giáo nhíu mày nhìn Lâm Gia Hiên, nói: “Bạn học này còn muốn lưu lại phòng y tế bao lâu nữa hả, em không có tiết sao?”
Phỏng chừng là cô giáo đã nhìn quen cảnh nam sinh và nữ sinh ở trong phòng y tế lộ ra những dấu hiệu của tình yêu chích bông, bây giờ trông thấy nam sinh không có tiết học đứng đây thì liền muốn đuổi cậu ta đi.
Lâm Gia Hiên hoàn toàn có biện pháp ứng phó với giáo viên, tự chỉ vào vết sẹo trên mặt mình, nói: “Thưa cô, em cảm thấy khó chịu ở chỗ này, làm phiền cô xem giúp em có phải hay không sắp tái phát bệnh cũ ạ? Dây thần kinh không ngừng co giật, hơn nữa còn ngứa và đau nữa ạ.”
Vết sẹo trên mặt Lâm Gia Hiên rõ ràng đã rất nhiều năm rồi, cô giáo cũng không muốn lưu tâm đến cậu ta, nhưng cậu đã nói cảm thấy khó chịu, cô giáo cũng không thể làm ngơ coi như không có chuyện gì, liền kéo Lâm Gia Hiên ngồi xuống ghế, chăm chú nhìn vết sẹo trên mặt cậu ta.
Lâm Gia Hiên không bị đuổi ra ngoài nữa, trong lòng thầm đắc ý, thò đầu nhìn Thời Tây, vô cùng quan tâm mà mở miệng hỏi cô: “Thời Tây, cậu còn thấy khó chịu nữa không? Cậu có muốn uống nước không? Tớ đi mua nước cho cậu ngay.”
Thời Tây chậm rãi nhổm dậy ngồi trên giường, ánh mắt có chút ngốc nghếch.
Cô giáo kiểm tra vết sẹo cho Lâm Gia Hiên xong, liền vỗ đầu cậu ta một cái: “Được rồi, không có chuyện gì đâu, em mau đi đi.”
Lâm Gia Hiên không rời đi, ngược lại đến bên giường Thời Tây đang ngồi rồi lại ngồi xổm xuống, nhẹ giọng dỗ dành: “Thời Tây, cậu còn có chỗ nào không thoải mái không? Cậu mau nói đi.”
Lúc này, bên ngoài cửa phòng y tế vang lên tiếng bước chân trầm ổn, ngày càng tiến gần cửa phòng hơn.
Cánh cửa kêu kẽo kẹt một tiếng rồi từ từ bị đẩy ra, Khấu Tuý từ ngoài cửa tiến vào bên trong, một tay cầm theo chai nước, tay khác thì cầm một chiếc quạt mini.
Cánh quạt mini đang quay vòng vòng, những lọn tóc trên trán Khấu Tuý khe khẽ bị thổi, bay tứ tung, lộ ra khuôn mặt tràn đầy ý cười.
Ánh mắt cậu rơi xuống mép giường Thời Tây, ý cười đột nhiên tắt lịm đi.
Lâm Gia Hiên một bên đang duy trì tư thế ngồi xổm bên giường Thời Tây, ngửa đầu dỗ ngọt cô.(Ứng dụng TY T)
Mà Thời Tây có chút ngỡ ngàng nhìn sang Lâm Gia Hiên, đôi mắt vẫn còn hơi lim dim sau khi vừa tỉnh, còn chứa hơi nước còn đọng lại, khuôn mặt nhợt nhạt đã không còn nữa mà hơi ửng hồng trở lại như cũ.
Khấu Tuý đứng tại chỗ mất hai giây, trong mắt hiện lên sự không vui không dễ phát hiện.
Lại bước tới chỗ Thời Tây, rất nhanh đã biến thành vẻ mặt không đứng đắn, Khấu Tuý hơi nghiêng đầu, khẽ cười rồi nói: “Cô ơi, chỗ này hình như có bạn học yêu sớm ạ?”
Thời Tây ngửa đầu nhìn Khấu Tuý, vốn định tranh cãi lại, nhưng lại nghĩ đến xúc cảm kia, bỗng nhiên lại trở nên đờ đẫn.
Trong lúc mơ mơ màng màng, mơ hồ cảm giác được có người nắm lấy tay cô, lật qua lật lại đùa nghịch, cô không rõ mình hoàn toàn tỉnh lại lúc nào.
Xúc cảm trên tay cô, rất giống như là có hơi thở đang cận kề bên tay, có thể cảm nhận được một luồng không khí ấm nóng từ mũi phả vào mu bàn tay cô.
Thật sự rất giống như là cảm giác hôn lên mu bàn tay.
Lâm Gia Hiên chậm rãi đứng lên, vạch trần rõ ràng sự thù địch của cậu ta đối với Khấu Tuý: “Bạn học Khấu Tuý à, sao cậu lại thích cáo kiện như vậy hả? Hai bọn tôi nói chuyện qua lại đôi câu liền trở thành yêu sớm sao?”
Khấu Tuý hướng về phía Lâm Gia Hiên bước qua, đặt chai nước vào trong l*иg ngực Thời Tây, đối diện với Lâm Gia Hiên: “Bạn học này, nguyên do đều từ cậu mà ra.”
Lâm Gia Hiên cau mày đứng lên: “Cậu có ý gì cơ?”
Khấu Tuý cao hơn Lâm Gia Hiên hai cm, cậu nhẹ nhàng rũ mắt cười, lười biếng kéo dài âm thanh, nói: “Cậu tránh xa lớp phó thể dục của lớp chúng tôi một chút đi, đừng tưởng rằng tôi không có cách thức để tố cáo cậu.”
Sắc mặt Lâm Gia Hiên nhất thời trầm xuống: “Cậu quản hơi quá phận rồi đấy.”
Thời Tây ngó trái phải trên dưới quan sát Khấu Tuý và Lâm Gia Hiên, tình cảnh này rõ ràng có gì đó không đúng lắm.
Đây không phải là tình cảnh tình địch đυ.ng độ nhau đỏ mặt tía tai hay sao, khẩu khí giữa Khấu Tuý và Lâm Gia Hiên lúc này sao lại gay cấn đến vậy, giống như là chỉ cần một người bị kích động mà đẩy vai người kia thì hai người họ trong phút chốc sẽ lao vào đánh đấm túi bụi vậy.
Vả lại cô vô cùng hiểu rõ tính khí của Khấu Tuý, rất hiếm khi nói chuyện khıêυ khí©h, chọc ngoáy người khác như vậy.
Cậu ấy tuy rằng nhiều khi thái độ đều thờ ơ lạnh nhạt với mọi người, nhưng phần lớn đối với mọi người đều rất quân tử, cũng không giống như cậu thiếu niên ngây thơ cả ngày phụng phịu hệt như là dáng vẻ có người thiếu nợ cậu vậy.
Vì vậy cậu bình thường vẫn luôn cười, chỉ có điều cho dù không phải là cười thật tâm xuất phát từ trái tim nhưng cũng mang dáng vẻ cười cợt kiểu thế.
Thời Tây dò dẫm nói: “Xin hỏi hai người các cậu trước kia từng có ân oán gì sao?”
Lâm Gia Hiên lập tức cáo trạng: “Ai mà biết được chứ, tớ tới tìm cậu có liên quan cái vẹo gì tới chuyện của cậu ta đâu, như thế nào mà ở đâu cũng có cậu ta vậy?”
Thời Tây bỗng cảm thấy mấy lời này của Lâm Gia Hiên có hơi chói tai, theo bản năng liền giúp Khấu Tuý đỡ chuyện: “Cậu ấy là….”
Đồng thời, Khấu Tuý vẫn duy trì bộ dáng cười cợt biếng nhác không thay đổi đó, vươn cánh tay thon dài, chỉ về phía Thời Tây: “Bởi vì cậu ấy là….”
Thời Tây trong nháy mắt trợn tròn mắt lên.
Khấu Tuý đang nói liền dừng lại, không tiếp tục nói nữa, trái lại giống như là giữ lại chuyện mà chỉ trong lòng hai người mới rõ ràng tường minh ---- bởi vì tôi là bạn trai/bạn gái của cậu ấy.
Toàn bộ quá trình Khấu Tuý đều vô cùng bình tĩnh, coi thường Lâm Gia Hiên, liếc xéo cậu ta một cái, cậu liền ngồi bên cạnh Thời Tây, đưa cái quạt mini trong tay tới cho cô: “Còn có chỗ nào không thoải mái không?”
Trong đầu Thời Tây đột nhiên có một ý nghĩ lóe lên, cô muốn nhớ lại nó, nhưng nó biến mất nhanh quá, cô chỉ nắm được phần đuôi còn sót lại của nó thôi.
Cô vừa mới tỉnh lại, nhưng thể lực vẫn chưa hồi phục trở lại, mệt mỏi nên giọng nói nho nhỏ nhẹ nhàng, cất lời: “Cũng tạm.”
“Không có chỗ nào không khoẻ là được rồi.”
Lâm Gia Hiên lanh chanh đáp lại trước cả Khấu Tuý.
Thời Tây nhìn về phía Lâm Gia Hiên, đang muốn cùng Lâm Gia Hiên nói gì đó, cậu ta liền nở nụ cười, tự giác rời khỏi phòng y tế.
Sau đó lại quay đầu lại nói với Thời Tây: “Bạn học Thời Tây à, giải đấu bóng rổ sẽ diễn ra vào cuối tuần, nhớ đến xem đó.”
Lâm Gia Hiên rời đi rất nhanh, phòng cũng không có ai nữa.
Vả lại giáo viên y tế không biết đã rời đi từ lúc nào rồi.
Thời Tây liếʍ liếʍ môi, có vô số vấn đề cần được giải đáp, lời nói vừa đến bên miệng, thoắt một cái đột nhiên biến thành: “Tớ nặng bốn mươi bốn cân.”
Khấu Tuý phì cười, hỏi: “Sao cơ?”
“Không phải lần trước cậu chở tớ đi xe đạp nói tớ nặng sao hả.” Thời Tây do dự nhỏ giọng: “Khi nãy cậu còn cõng tớ đến đây nữa, không phải là tớ … rất nặng sao? Tớ nặng có bốn mươi bốn cân thôi, không nặng lắm đâu….”
Khấu Tuý hoàn toàn không nghĩ tới Thời Tây bỗng nhiên bật ra mấy lời thế này, bật cười lùi lại phía sau quan sát cô: “Ừ, không nặng.”
Thời Tây yên lặng nhẹ nhàng thở hắt ra.
Khấu Tuý lại chậm rì rì, nói: “Vốn dĩ vóc dáng không cao lắm, có thể nặng bao nhiêu chứ.”
“…..”
Phiền! Muốn! Chết! Luôn!
Thời Tây quay trở về lớp, điều chờ đợi cô chính là lời an ủi của Thái Nguyên: “Bây giờ cảm thấy thế nào rồi? Có cần về nhà không hay là quay lại kí túc xá nghỉ ngơi?”
Thời Tây trong lòng vẫn đang suy tư về chuyện cái dây màu sắc sặc sỡ kia: “Thưa thầy, cho dù mang bệnh nhưng em vẫn muốn kiên trì đến cùng.”
Khấu Tuý đứng bên cạnh cô khẽ cười, lần nào cũng như lần nào.
Mặc dù thanh âm nhỏ nhưng vẫn không thể khiến người ta không để ý, Thời Tây quay đầu lại nhìn cậu: “Cậu cười cái gì?”
“Không có gì.” Khấu Tuý khẽ cười rồi bước qua người cô: “Chỉ là lớp phó thể dục của chúng ta hăng say học tập như vậy, thật sự là một tấm gương rất đáng noi theo, lớp phó học tập là tớ cũng cần phải noi gương.”
“….”
Nói bậy bạ.
Thời Tây kiên trì tham gia hai tiết học, trong giờ ra chơi của tiết tự học buổi tối, Thời Tây không kiên trì được nữa, tiến đến bên cạnh Khấu Tuý ngồi xuống.
Vươn tay chỉ vào sợi dây ngũ sắc loè loẹt trên cổ tay, nói: “Coco à, cái này đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Khấu Tuý từ cuốn vở ghi chép lỗi sai của cô ngẩng đầu lên: “?”
“Chính là.” Thời Tây hơi xấu hổ, vô cùng mất tự nhiên đỏ mặt: “Cậu không cần nó nữa sao?”
“Tớ nói này Tây Bảo, cậu đừng vu khống cho người khác được không hả?”
Lần này đổi thành thời Tây: “?”
“Cái này không phải là cậu muốn sao?”
Khấu Tuý cười cười, xoay cả người lại đối diện với cô: “Thời điểm cậu ngất ở sân thể dục, cầm lấy sợi dây ngũ sắc này sống chết cũng không buông ra, cậu không nhớ một chút nào sao?”
“Tớ có như vậy sao?”
Thời Tây hoàn toàn không nhớ rõ.
“Có chứ, lúc tớ cõng cậu trên lưng, cậu cứ cầm lấy nó suốt, làm cho tớ rất nhanh nghĩ đến.”
Thời Tây hỏi: “Nghĩ đến cái gì cơ?”
“Nghĩ đến.” Khấu Tuý đỡ má cười không đứng đắn: “Cậu có phải hay không cùng nam sinh nào đó, đem cái sợi dây màu mè hoa lá này làm tín vật đính ước đó chứ.”
“….”
Cô cũng coi nó là tín vật đính ước rồi đem đi tặng mà.
Lời nói Thời Tây ẩn ý sâu xa: “Có thể cậu không biết, đây chính là một loại nghi thức.”
Khấu Tuý: “?”
“Sau khi heo được đưa đi kiểm định, không phải là đều được đóng một con dấu sao.” Thời Tây chớp mắt nói: “Cậu thế này cũng là một loại phương thức đóng dấu khác.”
“….”
Khấu Tuý chầm chậm đưa tay đẩy trán cô: “Cục c*t thối à, tớ hôm nay xem như cứu cậu một mạng, cũng chưa nghe thấy một câu cảm ơn đâu?”
“Không có.” Thời Tây cười, ném cho cậu đôi mắt nịnh bợ: “Chúng mình là ai với ai chứ, nói cảm ơn nhiều hơi khó coi đó.”
Dừng khoảng hai giây, Thời Tây lại quay lại chỗ ngồi, chống má nhìn Khấu Tuý: “Coco à, hôm nay Lâm Gia Hiên đến phòng y tế thăm tớ, đừng nói là cậu mất hứng chứ?”
Khấu Tuý lười biếng ngồi, nhếch một bên mày lên, hỏi: “Sao lại hỏi như thế?”
“Chỉ là.” Thời Tây nhẹ giọng nói: “Phản ứng của cậu không bình thường lắm, trước kia tớ nói chuyện với nam sinh, cậu trông cũng không lộ ra cái vẻ thù địch quá quắt như vậy.”
Khấu Tuý im lặng chăm chú nhìn Thời Tây một lúc, bật cười vui vẻ: “Tớ đây không phải là sợ cậu dính vào mấy cái chuyện yêu đương vặt vãnh mà bỏ bê lơ là học tập sao? Chỉ có điều bé xinh đẹp Tây Bảo này, sao tớ lại cảm thấy, cậu hình như đang hiểu lầm anh trai đây đang ghen tuông sao?”
“…..”
Cô thực sự hiểu lầm như vậy đó.
Hôm nay cô đã nắm được phần đuôi của cái ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, chính là hoài nghi không phải là cậu đang vụиɠ ŧяộʍ thích cô chứ.
“Coco.” Thời Tây vỗ ‘bép’ một cái vào trán cậu: “Đừng có nằm mơ nữa, mau tỉnh lại đi.”
Thời Tây nhận thấy được hai sự việc không bình thường, một là sợi dây ngũ sắc kia, hai là phản ứng của Khấu Tuý đối với Lâm Gia Hiên.
Hai sự việc liên tiếp này, khiến cho Thời Tây lúc rảnh rỗi liền suy nghĩ, cứ thế đắn đo cho tới ngày thứ bảy cuối tuần được nghỉ học.
Sau khi về đến nhà, chuyện thứ nhất chính là gọi dì giúp việc trong nhà, duỗi cổ tay ra, nói: “Dì ơi, dì có thể làm cho con một sợi dây ngũ sắc giống y chang cái con đeo trên cổ tay không ạ?”
Dì Lý tường tận tỉ mỉ: “Tây Bảo, cái này không phải năm ngoái con bắt dì làm cho một cái rồi sao? Con đừng nói là đã làm mất rồi nhé?”
“Tìm lại được rồi ạ.” Trên mặt Thời Tây nở một nụ cười ngọt ngào: “Làm phiền dì làm giúp con thêm hai cái nữa, làm xong con còn muốn đem lên núi khai quang nữa.”
Đổng Vi Trúc từ trong nhà kính trồng hoa quay về, ôm một bó hoa hồng, nói: “Tây bảo muốn làm gì thế?”
Thời Tây chớp mắt nói: “Con muốn tặng cho Khấu Tuý và Khấu Văn ạ, muốn chúc hai người họ thân thể khỏe mạnh ạ, tết Đoan Ngọ năm nay vẫn chưa tặng gì, muốn bù lại quà thôi ạ.”
Thời Tây hành động luôn cố gắng tìm ra cái cớ có sức thuyết phục, cô năm trước vì muốn tặng cậu sợi dây ngũ sắc bảo vệ cậu bình an, còn có tâm tư nho nhỏ muốn cùng cậu đeo vòng tay tình bạn, cho nên liền bện thêm một cái nữa đem tặng cho Khấu Văn.
Tuy rằng vô cùng khó coi, nhưng mỗi khi cô nghĩ đến liền cảm thấy rất vui vẻ, cũng sẽ không bị Khấu Tuý phát hiện ra tâm tư nhỏ bé của cô.
Nhưng cái sợi dây màu mè năm ngoái của cô, ngày mưa đầu tiên sau tết Đoan Ngọ, đã bị Tần Diễm Kiều túm lấy đồng thời cắt đứt ra và ném vào trong làn mưa.
Lần này ư, đầu tiên là sợi dây ngũ sắc tình bạn, lần sau có thể sẽ là chiếc nhẫn tình yêu.
Cứ như thế, Thời Tây đối với tương lai phía trước có một niềm kỳ vọng nhỏ bé.
Lúc sau Thời Tây trở về trong phòng, lướt xem Liêu Thần lần này có phát sóng trực tiếp trên mạng hay không, cô vô cùng cấp bách muốn biết là khi nam sinh yêu thầm nữ sinh sẽ như thế nào.
Cảm giác của cô hẳn là không sai, chính là có người đã hôn vào tay cô.
Cho dù cô nửa tỉnh nửa mê man, nhưng mu bàn tay vẫn cảm thụ được cái xúc cảm kia, vẫn có một dòng điện nhè nhẹ xẹt qua làm tê dại lỗ tai của cô.
Liêu Thần không phát sóng trực tiếp, từ chủ nhật cho tới tận thứ sáu vẫn không phát sóng trực tiếp cho người ta xem.
Vẫn may tới buổi tối, Liêu Thần lại bất ngờ xuất hiện ở trong phòng phát trực tiếp.
Chiếc mặt nạ nhân vật hoạt hình Doraemon, trong tư thế ngồi với bộ dáng uể oải, tiếng cười chọc ghẹo khẽ khàng, vẫn là Liêu Thần thông thái sáng suốt kia.
Lần trước Thời Tây còn vô cùng do dự và chần chừ khi nạp tiền vào trang này, nhưng lần này lại cực kỳ mạnh tay, hăng hái vô cùng nạp một số tiền thật lớn vào đó.
Sau khi tiến vào gian phòng phát trực tiếp, liền ngay tức khắc soát vật phẩm và gửi tặng cho Liêu Thần.
Em gái Thập Thất: “Xin hỏi Liêu Thần, làm sao để biết đối phương có thích mình hay không ạ!”
Như bình thường, sau khi phát sóng trực tiếp lúc tám giờ tối, Liêu Thần sẽ tám chuyện một lúc nhằm làm nóng bầu không khí, lúc này người tặng vật phẩm sẽ không nhiều lắm.
Vậy nên khi Thời Tây vừa tặng vật phẩm, Liêu Thần liền nhìn thấy.
Liêu Thần khẽ cười, nói: “Cảm ơn em gái Thập Thất đã tặng vật phẩm cho tôi nhé, cái tên quả thực rất đáng yêu đó.”
Không ai hỏi Liêu Thần cả, Liêu Thần không hiểu sao chính mình lại cúi đầu xuống rồi cười khẽ, tự mình tâm sự đôi chút về chuyện tình cảm của mình: “Cô gái mà tôi thích cũng có cái tên rất giống cô đấy.”
Em gái Thập Thất lại tặng vật phẩm: “Vô cùng vinh hạnh nha! Nhưng xin hỏi Liêu Thần, làm thế nào để biết đối phương có thích tôi hay không đây! Mau trả lời tôi đi!”
Trong lòng Thời Tây phỏng đoán rằng Khấu Tuý có chút gì đó thích cô, chỉ là một chút xíu nhỏ bé thôi, nhưng mà cô đã nắm được điểm này rồi liền không muốn buông tay nữa.
Bởi vì cô từng rất nhiều lần bắt gặp cảnh tượng Khấu Tuý đi cùng với cô gái chín chắn trưởng thành rồi, cho nên vẫn vô cùng kiên định mà cho rằng Khấu Tuý cơ bản không thể nào thích cô được.
Chỉ là bây giờ, cô đột nhiên cảm thấy trong khoảnh khắc đó có chút hi vọng nhỏ nhoi, cho dù là xác suất chỉ tựa như nắm một hạt cát nhỏ bé giữa sa mạc mênh mông rộng lớn, cô dù có nghĩ cũng không muốn buông tay.
Ngộ nhỡ thì sao hả, ngộ nhỡ cậu cũng thích cô thì sao.
Vậy thì không phải là cô sẽ biến tình yêu thầm kín bé bỏng của mình trở thành hiện thực sao hả.
Liêu Thần ở trong gian phòng phát sóng trực tiếp bật lên một bản nhạc êm dịu tươi đẹp, tiếng cười của anh ta đệm cho âm thanh bản nhạc du dương: “Em gái Thập Thất à, vấn đề này thực ra rất đơn giản, tôi khá ngại ngùng khi nhận vật phẩm có giá trị như vậy đó.”
Em gái Thập Thất: “Đừng khách sáo mà, tôi có tiền.”
“Em gái Thập Thất giàu có à.” Liêu Thần cười, sau đó cất lời bằng chất giọng trầm trầm thấp thấp như loa siêu âm: “Đầu tiên chính là phải xem xem đối phương phải chăng có ghen tuông vì cô hay không nhé.”
“Ghen tuông là một loại biểu đạt tình cảm khó có thể khống chế, kể cả người lý trí sáng suốt đến đâu cũng đều không thể kìm nén được cái tâm tình đó cả.”
Dừng lại một lúc, thanh âm của Liêu Thần liền trở nên nhẹ bẫng giống như chỉ cần chạm một cái là sẽ vĩnh viễn biến mất vậy: “Cho dù là tôi, cũng giống như vậy.”