CHƯƠNG 24: DỖ DÀNH VUI VẺ

Kỳ thi tháng đầu tiên của tháng 9 được lên lịch vào thứ Hai và thứ Ba.

Thái Nguyên đặt mục tiêu điểm kỳ thi tháng cho từng học sinh trong lớp, mục tiêu của Khấu Túy là 450 điểm và mục tiêu của Thời Tây là 700 điểm.

Điểm cho Thời Tây so với điểm thi đại học của cô thì thấp hơn, mặc dù Thái Nguyên thường xuyên bắt lỗi Thời Tây nhưng thầy ấy cũng không muốn gây quá nhiều áp lực cho Thời Tây vào thời điểm này.

Chỉ là cần gây áp lực lên Khấu Túy, cậu phải vượt qua 450 điểm trong bài kiểm tra mới trả lại điện thoại di động bị tịch thu cho Thời Tây.

Vào chiều thứ bảy, Thời Tây muốn lấy cớ dạy bù cho Khấu Văn rồi còn dạy bù cho Khấu Túy nên đã nhờ dì chở cô đến Khấu gia.

Ngay khi Thời Tây bước vào phòng khách, cô đã nghe thấy ông bà của Khấu Túy và dì Tần mỉm cười chào cô, khen cô thật xinh đẹp.

“Tây Bảo mặc chiếc váy nhỏ màu đỏ này đẹp quá.” Bà nội Khấu cười: “Hình như con cao lên rồi.”

Thời Tây mang theo trái cây, mỉm cười ngồi giữa hai người lớn tuổi, ân cần hỏi thăm chuyến du lịch của bọn họ.

Trò chuyện một hồi, Khấu Văn đi xuống lầu: “Vừa mới ngủ dậy, nghe thấy dưới lầu có tiếng cười, em biết ngay là chị Tiểu Tây đến rồi.”

Thời Tây nói chuyện với Khấu Văn một lúc, làm như vô tình hỏi: “Anh trai em không có ở nhà à?”

Khấu Văn giờ đã biết anh trai mình bận rộn cái gì nên không về nhà, cũng không còn giọng điệu oán trách vì bị giấu diếm lúc trước nữa: “Không có ở nhà, có lẽ anh ấy ở lại trường học, hơn nửa tháng rồi anh ấy chưa về.”

Thời Tây nghĩ rằng sau khi Khấu Túy sống ở trường, cậu ấy cũng sẽ về nhà vào tối thứ bảy, nhưng cô không ngờ rằng lại như vậy.

Cô vốn định đến Khấu gia để dạy bù cho Khấu Túy, nhân tiện áp dụng công thức của Liêu Thần trêu chọc Khấu Túy.

Ở trong phòng Khấu Văn, Thời Tây ngẩn người ngồi nhai kẹo cao su.

Khấu Văn lại mắc lỗi trong câu hỏi về lực ma sát của băng chuyền vật lý, cậu ấy không muốn làm lại, cũng ngẩn người ra.

Một lúc sau, Khấu Văn thì thầm: “Còn chưa có tin tức gì về người ấy.”

Bong bóng kẹo cao su của Thời Tây nổ tung: “Anh trai của em ấy hả, cậu ấy không gọi điện về nhà sao?”

“Không phải.” Khấu Văn tháo kính ra rồi đặt chúng lên bàn, nhìn Thời Tây với cặp mắt cận thị mơ mơ màng màng: “Em nói Khấu Sở Lâm.”

Khấu Sở Lâm là cha của Khấu Túy và Khấu Văn.

Trong ký ức tuổi thơ của Thời Tây, chú Khấu là một người đặc biệt sang trọng, vô cùng lịch thiệp và phong độ.

Trong kỳ nghỉ đông giữa năm lớp ba và lớp bốn, bốn thành viên Khấu gia và ba thành viên của Thời gia đã đến Melbourne ở trong nửa tháng.

Khi đó, Khấu Văn còn lùn tịt, chú Khấu và dì Khấu muốn Khấu Văn cao hơn nên đã thử đổi khí hậu môi trường xung quanh.

Chú Khấu nói chuyện rất hóm hỉnh, luôn chọc Thời Tây cười vô cùng vui vẻ, lúc đó Thời Tây thỉnh thoảng còn nghĩ rằng chú Khấu tốt hơn cả cha cô, thật sự rất hoàn hảo.

Bây giờ mọi thứ đã thay đổi, Khấu Văn thậm chí không gọi ông ấy là bố nữa.

Cô cũng đã ba năm không gặp chú Khấu.

Mẹ của Khấu Văn qua đời, cha cậu ấy biến mất, anh trai cậu thì ít khi về nhà, dì của cậu thì ngày đêm vẽ tranh trên lầu.

Hẳn là cậu có rất nhiều tâm sự trong lòng, cũng sẽ âm thầm khó chịu.

Thời Tây nhẹ nhàng đặt lòng bàn tay lêи đỉиɦ đầu của Khấu Văn, ân cần vỗ về: “Đừng nghĩ nhiều nữa Tiểu Văn, chỉ cần học tập chăm chỉ, về sau chị Tiểu Tây sẽ thường xuyên đến chơi với em.”

Vẻ mặt của Khấu Văn trở nên mất tự nhiên, cậu ấy không quen thể hiện mặt hèn nhát của mình với người khác.

Đang định đẩy tay ra, đột nhiên ngoài cửa truyền đến một giọng nói khàn khàn: “Tiểu mỹ nhân tới rồi, nhóc lùn dạo này học hành thế nào?”

Thời Tây và Khấu Văn cùng nhau nhìn lại, cả hai người đều tỏ ra ngạc nhiên không thể che giấu.

Thứ Sáu Khấu Túy ngủ ở ký túc xá, không có thức khuya.

Cậu lười biếng dựa vào cửa, hai tay đút túi quần, thần sắc đều tốt, khí chất khó nắm bắt trên người tiêu tán đi rất nhiều, giống như một thanh niên tuấn tú mỗi ngày đều về nhà đúng giờ.

Khấu Văn vốn muốn tỏ ra lạnh lùng với anh mình, lại không kìm được, giọng nói nhỏ nhẹ tràn đầy thân mật oán trách: “Anh, nếu anh không trở về, em cũng sẽ quên mất anh là ai.”

Khấu Túy khẽ liếc nhìn Thời Tây trong bộ váy đỏ, ánh mắt dừng ở khuôn mặt Khấu Văn, vẫn là nụ cười không đứng đắn như ngày thường: “Được rồi, anh đây sợ rồi, lỡ như em quên cách dẫm lưng giúp anh thì phải làm sao?”

Khấu Văn còn muốn nói thêm, Khấu Túy cười xua tay: “Anh về phòng lấy đồ.”

Biểu hiện của Khấu Văn ngay lập tức trở nên cô đơn.

Thời Tây cũng có chuyện muốn nói với Khấu Túy, còn muốn giảng bài cho cậu cô cùng Khấu Văn nhìn nhau một lúc, nhớ lại lần trước vì do dự một phút nên đã bỏ lỡ Khấu Túy, liền chạy ra ngoài ngay lập tức.

Khấu Văn hét lên từ phía sau: “Chị Tiểu Tây, chị còn chưa đi dép nè!”

Ai thèm quản tới có đi dép hay không, Thời Tây chỉ sợ Khấu Túy bỏ chạy nên chẳng thèm xỏ dép vào, cô lao đến gõ cửa phòng Khấu Túy.

Khấu Túy một tay mở cửa, đặt tay còn lại sau lưng, nghiêng đầu nhìn Thời Tây, đột nhiên bật cười: “Tiểu mỹ nhân Tây Bảo hôm nay cũng là cô gái đẹp nhất thế giới.”

Thời Tây phớt lờ những lời tâng bốc để dời đi sự chú ý của cậu, sụt sịt cái mũi như một chú cún con, kéo cửa bước vào.

Khấu Túy ấn cửa không di chuyển, cho thấy cậu không có ý định để Thời Tây vào.

Thời Tây ghé sát cái mũi vào quần áo của cậu, ngửi từ trên xuống dưới, nói một cách chắc chắn: “Cậu đang hút thuốc.”

Thời Tây cẩn thận ngửi, ngửi hầu kết của cậu, rồi tới đường viền cổ áo và cả vạt áo phía trước, giống như một con vật nhỏ đơn thuần.

Nhưng khoảng cách quá gần, sự đυ.ng chạm vô thức của cô khiến lưng Khấu Túy căng thẳng và ngả người ra sau.

“Đừng trốn.” Thời Tây nắm lấy cổ áo Khấu Túy rồi kéo nó về phía trước: “Trên người cậu có mùi khói.”

Thời Tây mặc một chiếc váy đỏ, hung hăng kéo cổ áo Khấu Túy, khiến tai cậu từ từ đỏ lên.

“Tớ nói này Tây Bảo.” Khấu Túy bị ép đến rất gần cô, cúi đầu nhìn cô ngửi quần áo của cậu, ngừng hô hấp: “Cậu đây là, đang đùa giỡn anh trai sao?”

Thời Tây nghe vậy đứng hình, mặt cô đỏ bừng.

Đứng ở trước mặt cậu cúi đầu, đỏ mặt nói: “Không có.”

Thời Tây luôn rất sợ, sợ điều này điều kia, sợ nhất Khấu Túy cho rằng cô không bình thường, sợ Khấu Túy biết cô có tâm tình khác với cậu.

Cô đỏ mặt muốn lấp liếʍ vụ này, chen chân vào khe cửa, dẫm lên mu bàn chân Khấu Túy: “Tớ chỉ muốn vào phòng cậu thôi.”

Sau khi dẫm lên, cô không có cảm giác cứng của dép lê như bản thân tưởng tượng, mà thay vào đó là sự mềm mại.

Cô giật mình cúi đầu, cô không đi dép lê, Khấu Túy cũng không, cô chỉ đi chân trần dẫm lên chân Khấu Túy.

Cô nghĩ thầm, bàn chân của Khấu Túy khá mềm.

Bàn chân là nơi nhạy cảm, vì Thời Tây đột ngột chạm vào, điếu thuốc lá phía sau Khấu Túy vừa vặn châm vào ngón tay cậu.

Điếu thuốc đang cháy của Khấu Túy làm bỏng tay cậu, khiến những ngón tay cậu khẽ run lên.

Cậu từ từ bóp nát điếu thuốc đang cầm sau lưng, Khấu Túy nhường đường cho cô, thong thả cởi khuy áo, cười không đứng đắn nói: “Nếu Thời Tây tiểu thư muốn vào, không có lý do gì lại không cho, mời vào a.”

Khấu Túy đút đầu mẩu thuốc lá vào túi quần, tùy ý gạt tàn thuốc rơi dưới chân: “Sao, tìm tớ có chuyện gì?”

Thời Tây nhẹ nhàng dùng tay trái đóng cửa lại, ngước nhìn vẻ mặt của cậu.

Khấu Túy tránh ánh mắt của cô, ngón tay ấn vào giữa mày của cô, đẩy cô ra: “Nhìn cái gì, anh trai đẹp như vậy sao?”

“Không.” Thời Tây bị đẩy ra sau lại tiến tới, ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng nói: “Anh trai, khi cậu không vui có thể đừng hút thuốc được không, cậu có thể tới tìm tớ."

Thời Tây không biết lý do cụ thể tại sao Khấu Túy không về nhà, nhưng cô cảm thấy Khấu Túy không thích về nhà, mỗi lần về nhà cậu đều sẽ không vui vẻ.

Cũng giống như bây giờ, trong lòng cậu rất buồn bực.

Khấu Túy sững sờ cúi đầu nhìn cô, sự quan tâm và lo lắng trong mắt Thời Tây không thể che giấu được, giống như ánh mắt vừa rồi cô nhìn Khấu Văn.

Cậu chậm rãi cười khẽ: “Kỹ năng quan sát của Tây Bảo hay thật, làm sao bây giờ, anh trai không vui, phải làm gì đây?”

Thời Tây hơi lúng túng, nhất thời không nghĩ ra cách nào để Khấu Túy vui vẻ, vì vậy cô ngập ngừng hỏi: “Tớ có thể làm gì cho cậu?”

Ôm tớ một cái.

Khấu Túy nói trong lòng.

Nhưng cậu không thể nói, biệt thự này của gia đình cậu đã được chú Thời mua lại sau khi nó bị mang đi bán đấu giá, cho nên họ mới có thể tiếp tục sống ở đây.

Cậu không thể đứng trong nhà của chú Thời, lừa con gái của chú ấy ôm mình một cái.

Khấu Túy đi tới tủ quần áo, lấy ra hai bộ quần áo, khi đi tới cửa phòng tắm trong phòng, liền quay đầu cười nói: “Em có thể vào giúp anh trai tắm rửa.”

Không chỉ có thân hình không xương không cốt, thậm chí giọng nói của cậu cũng y chang.(Ứng dụng TY T)

Giống như ngâm trong cánh hoa hồng, vừa thơm vừa trêu chọc người nghe.

Sau cổ Thời Tây tê dại không rõ lý do, cô lẩm bẩm: “Sao cậu lại lưu manh như vậy?”

“Chậc chậc.” Khấu Túy đi vào phòng tắm, bên trong truyền đến âm thanh như ngâm qua nước ấm: “Người khác van xin anh trai làm lưu manh, anh đây còn không đồng ý, cậu còn không biết trân trọng.”

Nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm, Thời Tây quay người bỏ chạy.

Nhưng không chạy xa, giống như một thủ môn, canh giữ ở cửa phòng Khấu Túy.

Cô đã nghĩ kỹ lý do, cô sẽ giảng bài cho cậu ấy, cô không thể để cậu ấy bỏ đi.

Một lúc sau, việc Khấu Túy cảm thấy không vui khiến cô cũng rất bứt rứt, cô đứng trước cửa phòng cậu suy nghĩ miên man, chợt nghĩ ra cách khiến cậu vui vẻ.

Thời Tây chạy vào phòng của Khấu Văn, tìm thấy bút chì và giấy, rồi ngồi sau cửa Khấu Túy để làm thủ công.

Khấu Túy không tắm, cậu chỉ bật vòi hoa sen.

Quần áo bị nước bắn tung tóe, tất ướt sũng, đầu óc cậu đang suy nghĩ về những lời dì Tần vừa nãy nói khi kéo cậu vào bếp.

Cô cậu bị ngất một lần do hạ đường huyết, bà cậu gần đây bị đau thắt ngực dữ dội, thường thức dậy lúc hai hoặc ba giờ sáng để uống nitroglycerin.

Sức lực hiện tại của cậu quá nhỏ bé, không thể bảo vệ được ai, mọi áp lực về kinh tế và tâm lý như một ngọn núi đè nặng lên ngực cậu.

Qua một khoảng thời gian, khi tóc của Khấu Túy đã ướt sũng bởi hơi nước trong phòng tắm, mới mở cửa bước ra khỏi phòng tắm.

Sau khi lấy hai bộ quần áo, cậu vội vã ra cửa.

Đột nhiên đυ.ng phải Thời Tây đang đứng ở cửa.

Trên đầu Thời Tây có một chiếc chong chóng tre thủ công, giống như chong chóng tre đang bay tự do trên đầu Đôrêmon vậy.

Thời Tây mỉm cười rồi cúi người về phía cậu: “Anh trai, mau thổi, mau thổi.”

Khấu Túy nhìn chằm chằm vào cách Thời Tây làm cho cậu vui vẻ.

Cột chong chóng tre là một cây bút chì, cánh của nó là bốn miếng giấy gắn vào, cô dùng băng dính để gắn cây bút chì vào chun buộc tóc cô đang cột.

Nụ cười trên khuôn mặt đang dỗ dành cậu của cô là nụ cười đẹp nhất mà cậu từng thấy.

Thấy Khấu Túy không phản ứng, Thời Tây đưa tay quạt chiếc chong chóng tre trên đầu và thúc giục: “Anh trai, chiếc chong chóng tre này có thể quay, anh mau thổi nó đi.”

Khấu Túy cười khúc khích cúi đầu, thổi vào chiếc chong chóng trên đầu cô.

Chong chóng vậy mà quay thật.