CHƯƠNG 23: ĐỔI CHỖ NGỒI

Khấu Túy dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, vỗ vỗ vào chỗ trống cùng bàn: “Ngồi đi.”

Thời Tây: “?”

Khấu Túy không nhịn được mà bật cười: “Sợ cái gì, không có keo, ngồi đi.”

Thời Tây nheo mắt nghiêng đầu, cảm thấy Khấu Túy không có chuyện gì tốt, run rẩy ngồi xuống.

Khấu Túy đột nhiên giơ tay về phía Thời Tây, Thời Tây sợ hãi rụt đầu lại: “Đừng đánh người mà!”

“Ai nói sẽ đánh cậu.” Thanh âm Khấu Túy hơi khàn, đưa tay đặt ở sau gáy Thời Tây, nhẹ nhàng vỗ vỗ: "Cái gối này cậu thử trước một chút đi."

Động tác của Khấu Túy rất nhẹ nhàng, thậm chí là ôn nhu, giống như đang vỗ về một đứa trẻ trong nôi ngủ, ngón tay chậm rãi đưa ra xa, rồi lại nhẹ nhàng hạ xuống, hết lần này đến lần khác.

Khuôn mặt của Thời Tây như bị bôi một lớp phấn hồng, hồng hào mịn màng, lỗ tai có chút tê dại, trong tay dường như có một dòng điện không ngừng truyền đến tóc của cô, sau đó là da đầu, lại đến từng dây thần kinh.

Khấu Túy vỗ nhẹ đầu Thời Tây hết lần này đến lần khác, cho đến khi Thời Tây sắp nằm xuống bàn: “Ngủ đi.”

Thời Tây rất thoải mái, cơn buồn ngủ cũng tự nhiên ập đến, khuôn mặt gần như áp sát vào gối.

Khấu Túy đột nhiên thu tay lại và cười khẽ: “Bây giờ, hãy để người đẹp nhỏ Thời Tây cho bạn xem cảnh nấc cụt và xì hơi khi ngủ trên bàn.”

“...”

Thời Tây cảm giác Khấu Túy thực sự rất ác, cô đứng thẳng dậy, lấy thẻ ăn từ túi quần đồng phục học sinh ra: “Tớ đã có thẻ, tớ trả cho cậu đó.”

Khấu Túy nhướng mày nhìn thẻ ăn của mình, bị Thời Tây phủ lên một mảng hoạt hình mờ sương màu lam nhạt: “Không cần nữa?”

“Tớ làm cái thẻ mới, đương nhiên không cần nữa.”

“Ừm.”

Khấu Túy dùng đầu ngón tay bóp nhẹ thẻ ăn, lấy nó từ tay Thời Tây và lắc lắc trong tay.

Thời Tây vẫn chưa muốn rời đi, vì vậy cô di chuyển chiếc ghế dưới mông đến bên Khấu Túy: “Anh trai.”

Chỉ cần Thời Tây gọi cậu một tiếng anh trai, chắc chắn là sắp nhờ vả cậu một cái gì đó.

Khấu Túy ngước mắt lên, nhìn Thời Tây và thản nhiên nói: “Hả?”

“Anh trai à.” Thời Tây nhẹ nhàng kéo áo Khấu Túy, thẹn thùng đỏ mặt như hoàng hôn, ngượng ngùng hỏi: “Anh nhìn em xem, hôm nay em có đẹp không?”

Khấu Túy rời mắt khỏi tấm thẻ ăn và từ từ di chuyển đến khuôn mặt của Thời Tây.

Cô vốn dĩ đã dễ thương và xinh đẹp từ khi còn nhỏ, khi còn nhỏ, cô mập mạp, làn da trắng sứ, đôi mắt to tròn chớp chớp như búp bê.

Cũng không biết bắt đầu từ khi nào, cô lớn lên, ốm đi rõ ràng, trở nên thanh tú xinh đẹp như bây giờ.

Lúc này, bộ váy màu đỏ thực sự khiến người khác khó rời mắt.

Giống như một đóa hoa hồng nở rộ, khiến người ta muốn hái xuống hôn một cái.

Thời Tây thấy Khấu Túy lâu không nói chuyện, đôi mắt cậu dường như đang phân tâm suy nghĩ về điều gì đó, cô búng ngón tay trước mắt cậu và nói với giọng điệu nửa đùa nửa thật: “Anh trai, bị mê hoặc bởi vẻ đẹp của em rồi sao?"

Khấu Túy hoàn hồn, trầm ngâm nhìn bộ váy màu đỏ của cô: “Sao tự dưng lại đổi phong cách vậy?”

Thời Tây sợ cậu nhìn thấu suy nghĩ của mình, cúi đầu kéo quần áo của cậu, nhẹ giọng nói: “Đúng vậy, em không phải người ngoài hành tinh, người ngoài hành tinh quá xấu.”

Trong khi nói chuyện, Thời Tây ngẩng đầu lên và nói rất nghiêm túc: “Anh trai mau nói, về sau sẽ không nói rằng em trông giống người ngoài hành tinh nữa.”

Khấu Túy thậm chí còn nghĩ rằng cô thay đổi sang màu đỏ vì cô đã xem qua chương trình phát sóng trực tiếp.

Cô yêu cái đẹp từ khi còn là một đứa trẻ, thỉnh thoảng dì của cô trêu chọc cô bằng cách nói rằng Thời Tây càng lớn càng xấu, cô đều sẽ không vui.

Từ quan điểm này, Thời Tây bị nói là người ngoài hành tinh đương nhiên không vui.

Khấu Túy cười nằm xuống gối, nghiêng đầu cười nhìn cô: “Anh trai nói đùa với em thôi.”

Mặt Thời Tây đầy vẻ nghi hoặc.

Khấu Túy vừa nằm xuống bàn, vừa nhìn khuôn mặt ửng hồng của Thời Tây, trìu mến nói: “Thời Tây của chúng ta là cô gái xinh đẹp nhất trên đời.”

Cậu nhẹ giọng nhắc lại: “Đẹp nhất.”

Cuộc họp lớp động viên trước kỳ thi.

Thái Nguyên bước vào lớp, quét mắt quanh lớp và cuối cùng dán mắt vào chiếc váy đỏ của Thời Tây, khẽ cau mày.

Cô bé này đang làm gì vậy, lớn lên xinh đẹp lại ăn mặc hở hang như vậy, các nam sinh trong lớp sao có thể tập trung nghe giảng.

Bận nhìn tiểu cô nương này còn đâu.

Thái Nguyên gõ vào bàn của Thời Tây: “Tan học tới văn phòng của thầy.”

"..."

Cô sắp trở thành cái đinh trong văn phòng giáo viên chủ nhiệm lớp rồi.

Trong lòng Thời Tây vui mừng khôn xiết vì những lời của Khấu Túy, bất kể có phải cậu chỉ tùy tiện nói để làm cô vui hay không, quan trọng cậu nói cô là người đẹp nhất trên thế giới.

Ngoại trừ Thời Tây và Khấu Túy, Thái Nguyên hầu như đều quan sát vào tất cả mọi người, nhưng thời gian đến văn phòng thì khác.

Bây giờ, Thái Nguyên đã đứng trên bục giảng, quay lại và viết một từ rất lớn lên bảng đen - chết.

Viết xong, Thái Nguyên ném viên phấn lên bục, dán lên bảng một tờ giấy dự tính điểm thi: “Kết quả thi hàng tháng của mọi người do tôi ấn định đều ghi ở đây, nếu không làm được thì cứ đợi đấy.”

“Chống đẩy, nhảy cóc, đứng để học, tự học đến 11 giờ tối, chép câu hỏi hai mươi lần cho tôi, đến phòng làm việc của tôi đọc câu hỏi, để cha mẹ các người đến đọc cùng! Vẫn là câu nói đó, chịu được thì chịu, chịu không nổi chuyển lớp khác!”

Thái Nguyên đập mạnh lên bảng đen, vẻ mặt hung dữ nói: “Tôi đã nói gì vào ngày đầu tiên các em đến đây! Chỉ cần các em chưa chết, thì vẫn phải lao vào học cho tôi!”

“Các em nhìn mình đi, ngồi không ra ngồi, đứng không ra đứng, cái quỷ gì vậy, hông vặn vẹo! Dựng tinh thần lên cho tôi, duỗi thẳng eo, nói to.”

“Lớp 28, lật đổ lớp 3!”

Lớp 3 là lớp bên cạnh, cũng là lớp có thành tích tổng hợp dẫn đầu trong khối 12.

Sức mạnh của Thái Nguyên mạnh đến nỗi những học sinh đang ủ rũ buộc phải hét lên: “Lớp 28, không ngán thi tháng!”

“Lớp 28, cố gắng leo lên!”

“Lớp học lại, không sợ gió, không sợ mưa, xắn tay áo lên là làm!”

Ngoài cửa sổ, chim hỉ thước kêu, cành lá rung rinh, học sinh lớp học lại buộc phải hô khẩu hiệu.

Từ bơ phờ, đến hét to hơn và mạnh hơn, đến âm thanh lay động một đàn chim hỉ thước bay ngoài cửa sổ.

Suy nghĩ của Thời Tây vẫn còn lang thang, cô mặc bộ váy màu đỏ, như vậy có thể coi là thả thính thành công không?

Khấu Túy khen cô đẹp, hiệu quả này rất vừa ý cô, mặc dù thả thính trông rất không nghiêm túc, nhưng cũng hữu ích đó chứ.

“Thời Tây.”

Thái Nguyên ném một viên phấn lên đầu Thời Tây.

Thời Tây che đầu và nhìn lên.

“Em, dọn dẹp đi.” Thái Nguyên cau mày nói: “Xuống phía sau ngồi, chỗ Khấu Túy đó.”

Thời Tây: “!”

Ahhh!

Sẽ ngồi cùng một bàn sao?

Thầy chủ nhiệm tuyệt quá đi!!!

Thời Tây ngay lập tức chộp lấy cặp sách của mình, sách trên bàn lộn xộn cũng chẳng thèm thu thập, nhặt chúng lên rồi đi về phía Khấu Túy.

“Khấu Túy.” Thái Nguyên lại nói: “Em ngồi ở đây, ở hàng đầu tiên.”

Thời Tây: "?"

Khấu Túy cũng không ngờ tới sự sắp xếp thần thánh của Thái Nguyên, cậu ngồi ở hàng sau không nhúc nhích: “Thưa thầy, em cao quá, ngồi hàng đầu sẽ cản trở các bạn cùng lớp.”

Thái Nguyên nhìn cậu rồi nói: “Không phải em nói Thời Tây luôn quay đầu lại khi ngồi ở phía trước, điều này ảnh hưởng đến việc học của em sao? Để em ngồi ở hàng đầu tiên, tôi xem ai có thể ảnh hưởng đến em.”

Nghe vậy, Thời Tây vội vàng chống cự: “Thầy, thầy có thể xếp cậu ấy ở hàng đầu tiên, tại sao thầy lại để em ngồi ở phía sau? Thầy ơi, em lùn quá, thầy ngồi đằng sau không nhìn thấy bảng ạ.”

Thái Nguyên lại nhìn cô nói: "Không phải em cao 1,6 mét sao, em không lùn.”

“Em lùn.” Thời Tây chỉ vào đỉnh đầu của mình: “Thầy xem, em thấp quá, em chỉ có 1m5 thôi.”

Thái Nguyên: “Tôi thấy em mới cao 1m3 thôi.”

Khấu Túy phía sau cười khẽ, rõ ràng là vui sướиɠ khi thấy người ta gặp họa.

Thời Tây quay đầu trừng hắn: “Cậu cao như vậy, không biết xấu hổ còn ngồi ở phía trước sao?”

Khấu Túy chậm rãi gật đầu: “Không biết xấu hổ.”

“...”

Thái Nguyên ngừng nói nhảm với hai người họ, gõ bàn cảnh báo: “Đổi chỗ ngay bây giờ, Thời Tây, nhanh lên.”

Thời Tây rất chán nản nằm trên bàn, gõ lên xuống trên cục tẩy.

Trong giờ tự học buổi tối, Tề Bác quay người dùng bút chọc vào đầu cô: “Người đẹp, sao lại chọc Thái Nguyên?”

Thời Tây chống cằm lên bàn, ngẩng đầu nhìn cậu: “Có lẽ là bởi vì tớ quá đẹp.”

Tề Bác: “?”

Thời Tây lẩm bẩm: “Có lẽ, ngồi ở cuối sẽ không ảnh hưởng đến việc học của Khấu Túy.”

Ngoài cửa sổ, giờ tự học buổi tối, Thời Tây nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ có hai ba ngọn đèn đường, bầu trời đêm cũng không có lấy một ngôi sao.

Việc cô lựa chọn học lại vì Khấu Túy chỉ chiếm hai đến ba mươi phần trăm, nhưng đã học cùng lớp với Khấu Túy, cô thực sự muốn ngồi cùng bàn với cậu ấy.

Sau này hai người có thể sẽ không học cùng trường đại học, đây là cơ hội duy nhất để cô ngồi cùng bàn với cậu.(Ứng dụng TY T)

Cô muốn chuyển những ghi chú cho cậu, thì thầm với cậu ấy, còn có sờ tai cậu ấy lúc cậu ấy ngủ gật.

“Tây Bảo.” Khấu Túy trầm giọng: “Cậu không vui sao?”

Cằm còn chưa rời khỏi bàn, Thời Tây ngẩng đầu nhìn cậu: “Chắc hẳn cậu rất vui? Tớ không làm phiền việc học của cậu nữa.”

Khấu Túy cười ngồi ở bên cạnh cô, đưa tay xoa đầu cô: “Anh trai sai rồi.”

Câu nói kia của Khấu Túy đúng thực là sai, cậu cũng nhận lỗi thẳng thắn.

Động tác xoa đầu cô cũng rất nhẹ nhàng.

Thời Tây quay đầu lại để nhìn khuôn mặt thừa nhận sai lầm của cậu, phát hiện vốn dĩ cô còn đang buồn bã, bây giờ đã bay biến hết sạch.

Thật ra cô không giận Khấu Túy, cô chỉ hờn dỗi một chút thôi.

Thời Tây ngồi dậy, lấy lại tinh thần, cầm bút và một tờ giấy giảng bài: “Coco, cậu nhất định phải đạt 450 điểm trong kỳ thi, điện thoại của tớ còn ở dưới chỗ của giáo viên.”

Khấu Túy lấy tay phải che mặt, nhìn thấy Thời Tây lập tức vui vẻ, vẻ mặt nghiêm túc lại trở nên lười biếng: “Hi Hi, tớ sẽ cố gắng.”

Khấu Túy nghe cô giáo Thời Tây giảng bài, ánh mắt có vẻ không nghiêm túc, lúc nào cũng như đang suy nghĩ điều gì đó.

Khấu Túy thường hay trong trạng thái lơ đãng, một khi tĩnh lặng, cậu giống như đã bước vào một thế giới khác, nơi có những điều cậu không chia sẻ với bất kỳ ai.

Thời Tây không muốn thấy cậu không vui, vì vậy cô gõ vào lòng bàn tay trước mặt cậu giống như Thái Nguyên đã làm: “Bạn học sinh này, tỉnh dậy đi, đừng mộng du nữa.”

“Không phải mộng du.” Khấu Túy lấy lại tinh thần, chống cằm nhìn cô hồi lâu: “Đột

nhiên nhớ tới một chuyện.”

Thời Tây: “?”

“Xin hỏi.” Khẩu Túy nói với giọng như một thẩm phán tại tòa án: “Cậu có nói với cái bạn nam có vết sẹo kia rằng tớ là bạn trai của cậu không?"

“...”

Bạn nam có vết sẹo, là trùm trường Lâm Gia Hiên ấy hả?

Thời Tây không hoàn toàn đồng ý với cái cớ này: “Coco, cậu có bao giờ nghĩ rằng nếu tớ nói như thế sẽ làm tổn hại đến danh tiếng của tớ không?”

Khấu Túy nhìn cô nói: “Tớ còn chưa sợ cậu làm tổn hại thanh danh của tớ, cậu lo cái gì?”

“Không phải.” Thời Tây nói: “Nếu truyền đến tai thầy chủ nhiệm, thầy ấy sẽ tức giận.”

Nói xong, Thời Tây đột nhiên nhìn chằm chằm vào tai Khấu Túy.

Cô đã luôn muốn chạm vào tai cậu, vì vậy, nhân cơ hội này, cô đưa tay về phía cậu.

Nhưng cô không chạm vào nó mà nắm lấy cả tai cậu, giống như một người lớn kéo tai một đứa nhóc để giảng dạy.

Khấu Túy sững sờ trước cái kéo tai của cô, nửa bên tai còn lại của cậu theo đó cũng đỏ bừng.

Thời Tây vội vàng buông tay: “Xin lỗi, xin lỗi, chỉ là nhất thời thôi….”

Khấu Túy: “?”

Coi cậu như con trai của tớ?

Muốn giở trò lưu manh?

Bị quỷ ám vào người?

Đều không đúng.

Thời Tây ngượng ngùng nói: “Tớ muốn ăn lỗ tai heo.”

“...”