"Một nhà? Còn bảo tôi tin tưởng cô ta? Ha ha, Cố Mạn Kỳ, Tô Mỹ Vân, hai mẹ con các người thật sự nghĩ nhà họ Phùng này coi tiền như rác à!" Lửa giận bà Phùng dâng lên: "Còn tin tưởng cô ta... bà có nghe hai cô gái kia nói rõ từng chuyện một không, cô gái đứng đắn nhà người ta có thể làm ra loại chuyện này sao?”
“Không biết, còn tưởng cô là mặt hàng được niêm yết giá đem ra ngoài rao bán đấy!”
Bà Phùng nói vô cùng khó nghe, khiến Cố Mạn Kỳ tức giận đến mắt nổ đom đóm, mặt đỏ như lửa đốt, còn Phùng Minh Triết vẫn đứng ở phía sau bà Phùng, xem mà không nói một lời, Cố Chính Đào cũng giận dữ nhìn chằm chằm cô ta, trong lúc nhất thời cô ta như trở thành “tội nhân” hứng chịu lửa giận của mọi người quét tới.
Nhưng tại sao? Cô ta vì suy nghĩ cho bản thân, mưu đồ cho tương lai thì có gì sai chứ? Tại sao lại rơi vào kết cục này?
Cố Mạn Kỳ cắn răng, trong lòng vô cùng căm hận, đột nhiên ngẩng đầu, liền thấy Cố Phi và Diệp Đình Dực đứng ở sau lưng người nhà họ Phùng, cười tủm tỉm nhìn một màn này.
Nghĩ đến tất cả những gì cô ta đang chịu đựng, đều là do Cố Phi ban tặng, trong lòng liền bừng bừng lửa giận, đi vài bước vọt tới trước mặt Cố Phi, móng tay nhọn chỉ về phía Cố Phi, nói lớn: "Cố Phi, nhìn tôi xui xẻo như vậy... cô vui lắm!"
"Có vui hay không, không phải trong lòng cô rất rõ ràng hay sao? Còn phải hỏi tôi sao? "Cố Phi nhếch môi, nhìn tay Cố Mạn Kỳ ở trước mặt mình thì cau mày, vung túi xách trong tay lên, dùng sức đánh xuống: "Thu hồi móng vuốt của cô về đi, nếu không tôi sẽ chặt nó đấy!”
“Xui xẻo là do cô tự tìm, là do cô giả làm bạch liên hoa bám lấy người ta!” Cô nhún vai giễu cợt: "Lúc trước, tôi đã nói cho cô rồi, bám vào kẻ ngốc phải cẩn thận, mỡ để miệng mèo mà mèo có dám xơi đâu! Cô cứ nhất quyết phải đi tìm mấy sinh viên nghèo, còn để cho người ta tiết kiệm ăn uống giảm chi tiêu cung cấp tiền cho cô, lúc này tai hoạ đến rồi, người ta không tìm được đến công ty, thì đến nháo đính hôn của cô. Mà chắc túi còn chưa trả lại cho người ta phải không?”
Nói xong, Cố Phi không thèm nhìn đến vẻ mặt Cố Mạn Kỳ tức giận, kéo Diệp Đình Dực lên xe, nhanh chóng rời đi, để lại mọi người với gương mặt xanh mét.
Hai người về đến nhà, Diệp Đình Dực vừa cởi cà vạt, vừa trêu chọc Cố Phi: "Bây giờ hả giận rồi sao? Cái miệng này của em! Đúng là lợi hại, nhưng anh thích nó!”
"Mới như vậy mà anh đã cảm thấy em lợi hại, anh còn chưa nhìn thấy bộ dáng lợi hại hơn của em đâu." Cố Phi đi lên, cởi cà vạt giúp anh.
Oán hận Cố Mạn Kỳ xong, tâm tình buồn bực bị bà Diệp không để ý cũng vơi đi không ít.
Cố Phi lại có tâm tình chọc Diệp Đình Dực.
"Thật ra người ta ở trước mặt anh, vẫn là có chút nhẹ nhàng, sợ dọa anh thôi." Đứng ở trước mặt Diệp Đình Dực, Cố Phi cố tình thẹn thùng, nũng nịu nói: "Nếu vì khiến Cố Mạn Kỳ tức chết, mà dọa con rể vàng này chạy mất, không phải em mất nhiều hơn được sao?”
"Xem ra trong lòng em, anh rất đắt giá!" Diệp Đình Dực nâng cằm cô lên, phối hợp trêu chọc cười nói: "Vậy em còn không mau hầu hạ "con rể vàng" này, nếu khiến cậu Diệp tôi không hài lòng..."
"Không! Sẽ không, em nhất định tận tâm tận lực "hầu hạ" ngài.” Cố Phi vươn hai tay vòng cổ anh, nhón mũi chân lên, đôi môi đỏ mọng khẽ vuốt ve miệng Diệp Đình Dực, lưỡi bướng bỉnh dọc theo viền môi anh lướt qua: "Không biết cậu Diệp đã thấy hài lòng chưa?”
"Không hài lòng." Diệp Đình Dực cười nhướng mày: "Không có một chút thành ý!”
“Vậy thì thế này!” Lưỡi Cố Phi mềm mại...
Diệp Đình Dực rốt cuộc cũng hài lòng nhếch môi, trở tay giữ chặt eo cô.
Tiếng gõ cửa vang lên.
"Khoan…buông em ra trước, có người gõ cửa..." Cố Phi đẩy cái miệng to dính trên mặt ra, giãy dụa nói.
"Mặc kệ nó..." Diệp Đình Dực đưa tay bắt lấy bàn tay nhỏ bé đang làm loạn của cô, một tay đặt ở sau lưng cô, đôi môi nóng bỏng tiếp tục liếʍ lên cổ cô.
"Mợ chủ, người của "Tường Thụy Trai" tới, còn mang theo nhẫn ngọc mà mợ nhờ bọn họ rửa nữa! Mợ chủ..." Giọng của thím Trần vang lên ngoài cửa.
"Anh có nghe thấy không? Mau buông em ra, em còn có việc quan trọng. "Cố Phi tức giận liếc mắt nhìn Diệp Đình Dực một cái, nói lớn: "Cháu biết rồi, chúng cháu lập tức đi xuống.”
Diệp Đình Dực thất vọng buông Cố Phi ra: "Quan trọng gì chứ, không phải chỉ là một cái đồ tặng bằng ngọc thôi sao?”
Cố Phi lui ra sau vài bước, soi gương sửa sang lại trang phục bị Diệp Đình Dực làm rối tung: "Anh đi theo xem không phải liền biết rồi sao!”
"Nhóc con này, trêu người ta xong liền bỏ chạy..." Diệp Đình Dực từ phía sau ôm chặt lấy cô, oán hận nói.
Cố Phi thấy thế mím môi cười duyên: "Lưu manh thối, từ sáng đến tối không làm chuyện gì tốt đẹp, còn không mau đi!”
Nói xong, kéo Diệp Đình Dực đi ra ngoài.
Diệp Đình Dực không tình nguyện xuống lầu.
Trong phòng khách, người của " Tường Thụy Trai " đang chờ ở đó, nhìn thấy Cố Phi liền tươi cười chào hỏi: "Cô Cố, nhẫn cô nhờ chúng tôi rửa, đã rửa sạch xong, là cụ Thu tự mình làm. Quản lý bảo tôi đưa tới cho cô.”
Nói xong, đặt hộp an toàn in dòng chữ "Tường Thụy Trai" trong tay lên bàn, sau đó mở ra, từ bên trong lấy ra một cái hộp gỗ tử đàn, cẩn thận đặt ở trên bàn.
Cố Phi mở hộp ra, một chiếc nhẫn ngọc màu xanh biếc nằm ở bên trong.
Sau khi nhìn kỹ, cô gật đầu: "Được, vất vả rồi!”
"Không dám không dám." Giao đồ xong, người đàn ông liền rời đi.
Diệp Đình Dực đưa tay cầm lấy chiếc nhẫn trong hộp, quan sát tỉ mỉ, nhẫn óng ánh long lanh, mười phần nước, hoa văn trên mặt tinh tế cổ điển, vừa thấy liền biết là tinh hoa trong tinh hoa, giá trị không nhỏ.
"Thế nào? Cầm trên tay thấy sao? "Cố Phi vừa nhìn chiếc nhẫn vừa hỏi Diệp Đình Dực.
"Không tệ, rất tinh xảo." Diệp Đình Dực liền nói.
"Chiếc nhẫn này là mẹ em để lại cho em, nghe mẹ nói, đây là của hồi môn của bà ngoại, là đồ vật cũ mấy trăm năm trước. Em là một cô gái, cũng không có cơ hội đeo theo thứ như vậy, nên đã tìm ra đưa cho anh!" Cố Phi cười nói.
"Cho anh?" Diệp Đình Dực nghe vậy liền nhướng mày.
"Đúng vậy, anh tặng em nhiều nhẫn kim cương như vậy, dù sao em cũng phải bày tỏ một chút chứ." Cố Phi vừa nói xong thì thấy anh bất động: "Sao vậy? Anh không thích à? Không thích thì thôi. " Nói xong, liền đưa tay muốn lấy lại nhẫn.
"Thích, thích." Khóe miệng Diệp Đình Dực nhếch lên, nhẹ nhàng đeo nhẫn vào tay, kích thước vừa vặn, trên mặt anh tuấn lộ ra một tia đắc ý, đây chính là lần đầu tiên nhóc con tặng đồ cho anh.
“Nhóc con, xem ra em cũng còn có chút lương tâm!” Vuốt ve ngón tay, Diệp Đình Dực cười nói.