Chương 9

Đèn hoa rực rỡ, phồn hoa đô thị.

Dưới những tòa nhà cao tầng, xe cộ tấp nập qua lại, một chiếc Bentley đen sang trọng, đắt tiền, cao ngạo lướt qua giữa chốn phù hoa, xa hoa truỵ lạc này.

Ánh mắt sâu lạnh của Diêm Xuyên ngồi ghế sau, vô định nhìn ra ngoài cửa sổ, dường như đang suy tư điều gì đó.

Anh mặc một bộ vest ba mảnh cổ bẻ ve đen, cơ bắp săn chắc được che phủ vừa vặn, kết hợp với chiếc cà vạt màu xanh đậm, toát lên vẻ cao quý và điềm đạm lạ thường.

Mái tóc mái thường ngày rũ xuống trán, nay được chải gọn gàng ra phía sau, che đi vẻ âm trầm hung ác trên người anh, thay vào đó là sự kiêu ngạo được quyền lực nuôi dưỡng.

Anh vừa họp xong từ tập đoàn về, giải quyết một đống chuyện phiền phức, còn “gϊếŧ gà dọa khỉ”, cảnh cáo mấy lão già đang chuẩn bị chống đối mình.

Giờ phút này anh hiếm hoi được thư giãn một lát, gạt bỏ những lo toan phiền nhiễu.

A Vũ ngồi ghế phụ lái, quay đầu nhìn lão đại đang mất hồn của mình, trao cho A Văn đang lái xe một tín hiệu giao tiếp.

“Lão đại bị làm sao vậy? Sao gần đây trông lúc nào cũng nặng trĩu tâm sự thế?”

A Văn nhìn thẳng phía trước, trong lúc tập trung lái xe, liếc nhìn Diêm Xuyên qua gương chiếu hậu.

Khẽ nhếch môi, thản nhiên đáp: “Lão đại nhớ xuân rồi, muốn tìm chị dâu đó mà.”

A Vũ ngớ người, không dám tin.

Thính lực của Diêm Xuyên rất nhạy bén, dù hai thuộc hạ có nói nhỏ đến mấy, anh cũng nghe rõ mồn một, có chút ngượng nghịu thu lại suy nghĩ, lăn yết hầu hắng giọng.

Do dự một lúc sau, anh bình tĩnh ra lệnh: “Đi Tây Giao.”

A Văn lái xe ngầm hiểu ý, cười đáp một tiếng, không nói nhiều lời liền chuyển làn quay đầu xe.

A Vũ không hiểu sao tự nhiên lại đi Tây Giao, vẻ mặt đầy khó hiểu.

Theo con phố ngoài cửa sổ dần trở nên chật hẹp, cũ kỹ, trong đầu Diêm Xuyên dần hiện lên bóng dáng gầy gò, nhỏ bé, vừa ngoan ngoãn lại vừa nhút nhát đó.

Trước đây anh cứ nghĩ cậu là người do kẻ tính kế anh phái tới, nghĩ bụng sự việc đã đến nước này, lại thêm chút tư tình riêng, nên không vội điều tra kỹ lưỡng.

Sau khi giải quyết xong chủ mưu đứng sau, nhìn thấy tài liệu A Vũ đưa, anh mới phát hiện mình hình như đã trách nhầm người.

Lý lịch trong sạch, kinh nghiệm đơn giản, đến thành phố này mới hai năm, ngày nào cũng đẩy xe bán hàng, cuộc sống hai điểm một đường, căn bản chưa từng tiếp xúc với những con người và sự việc dơ bẩn đó.

Chẳng trách cậu ta lúc nào cũng vẻ mặt ngơ ngác, hóa ra là người vô tội bị liên lụy vào do cơ duyên xảo hợp, tuổi nhỏ, đơn thuần dễ lừa, lại còn bị anh…

Diêm Xuyên có chút bất lực nhíu mày, vừa thấy có lỗi vừa có chút bứt rứt không nói nên lời.

Trong hơn một tháng qua, anh bận tối mắt tối mũi, nhưng chỉ cần rảnh rỗi là lại nghĩ đến Lâm Thính Vũ.

Nghĩ đến những ngày quấn quýt của hai người, dáng vẻ vừa trong sáng vừa gợi cảm, khuôn mặt thất thần dựa dẫm vào anh của cậu bé.

Những hình ảnh khó nói đó, vẫn luôn xuất hiện trong giấc mơ, mỗi sáng thức dậy, anh đều “chào cờ”.

Năm tám tuổi anh được đại ca cứu ra từ l*иg đấu thú, từ đó được bồi dưỡng, trở thành sát thủ hàng đầu của anh ta.

Để báo đáp ơn nuôi dưỡng của đại ca, anh một mình chống trăm người, chém gϊếŧ nhiều năm trong máu lửa, giúp anh ta tranh quyền đoạt thế, lại giúp anh ta đạt đến đỉnh cao.