Trời ơi, gặp ma rồi.
Lâm Thính Vũ vô thức bĩu môi, vành mắt đỏ hoe, dáng vẻ nhỏ bé co ro trông vô cùng đáng thương. Không biết là do bị dọa hay do kỳ phát tình tác quái mà hai chân cậu mềm nhũn.
Tưởng chừng sắp quỵ ngã xuống đất, giây tiếp theo cơ thể đang loạng choạng của cậu đã được người đàn ông ôm gọn vào lòng.
Chiếc áo sơ mi trước ngực Diêm Xuyên phanh rộng, để lộ những múi cơ săn chắc ướt đẫm nước mưa hòa lẫn với mồ hôi do tác dụng của thuốc, bóng loáng dưới ánh đèn mờ.
Người trong lòng trông còn rất trẻ, gương mặt ngơ ngác, đôi môi đỏ mọng khẽ hé mở để lộ hai chiếc răng thỏ lấp ló.
Má cậu trắng trẻo phúng phính, đôi mắt xinh đẹp ngập nước, cứ thế mềm mại cọ cọ vào l*иg ngực anh.
Cơ thể mềm mại của cậu nhóc ngay lập tức xâm chiếm tâm trí vốn đã chẳng còn bao nhiêu lý trí của Diêm Xuyên.
Đêm mưa rạng sáng, con phố vắng tanh không một bóng người, đáng lẽ phải có thuộc hạ đến đón, đằng này lại xuất hiện một cậu nhóc đáng yêu chủ động sà vào lòng.
Diêm Xuyên đương nhiên coi Lâm Thính Vũ là "trai bao" mà đám đàn em đã chuẩn bị sẵn cho mình.
Chỉ là cậu nhóc này trông có vẻ cũng bị đánh thuốc, chẳng lẽ A Văn A Vũ sợ anh không chịu giải tỏa, nên cố ý làm vậy để anh dễ vào việc hơn?
Tiếng mưa bên tai càng lúc càng nặng hạt, tiếng ào ào lấn át tất cả khiến hai người đang trong tình trạng bất ổn chẳng còn khả năng suy nghĩ nữa.
Bị bao vây bởi hơi thở nam tính mạnh mẽ, đầu óc Lâm Thính Vũ choáng váng, hai chân kẹp chặt vào nhau, cứ thế dựa hẳn vào lòng người đàn ông.
Yết hầu Diêm Xuyên khẽ chuyển động, anh bóp nhẹ cằm cậu, cúi xuống hôn lên đôi môi đang liên tục phát ra những tiếng rêи ɾỉ khe khẽ kia.
“Ưʍ...” Lâm Thính Vũ khẽ run lên.
Cậu siết chặt vạt áo sơ mi trước ngực người đàn ông, đôi mắt thất thần mơ màng như phủ một lớp sương, mặc cho đối phương ngậm lấy môi mình, vừa cắn vừa gặm.
Sau khi thưởng thức chán chê đôi môi mềm mại, bàn tay lớn của Diêm Xuyên mới ấn vào gáy cậu, tiếp tục cạy mở hàm răng, cuốn lấy đầu lưỡi nóng bỏng của cậu mà mυ"ŧ mát.
Lâm Thính Vũ ngoan ngoãn há miệng, không khí trong phổi ngày càng cạn kiệt. Người đàn ông hôn một cách điên cuồng khiến cậu gần như ngạt thở, bất mãn rên hừ hừ, giơ tay đấm thụp vào l*иg ngực cứng như đá của đối phương.
Diêm Xuyên cảm nhận được cú đấm nhẹ hều như gãi ngứa của người trong lòng, lưu luyến rời khỏi môi, dọc theo khóe miệng cậu trượt dần xuống hõm cổ.
Omega thở hổn hển từng hơi dài, mắt ầng ậc nước, hàm răng thỏ xinh xắn lộ ra khiến cậu trông hệt như một chú thỏ con bị sói dữ ngoạm vào gáy.
Mỗi nụ hôn của người đàn ông dường như đều giúp xoa dịu phần nào sự khó chịu trong kỳ phát tình của cậu.
Cậu run rẩy vươn cánh tay gầy gò, khao khát vòng lấy cổ đối phương, ép sát hai cơ thể vào nhau không chừa một kẽ hở.
Cũng chính hành động này đã khiến cậu ngửi thấy mùi máu tanh nồng lẫn trong hương đàn hương thoang thoảng trên người anh.
Lâm Thính Vũ nhíu mày, bệnh ưa sạch sẽ của cậu lại tái phát.