Tóm lại là không vui.
“Không muốn...” Giọng cậu ấy nghèn nghẹt, tai thỏ cụp xuống, cúi đầu lẩm bẩm: “Vô lễ quá, em có... tên mà...”
Diêm Xuyên tinh ý nhận ra cảm xúc của cậu, ánh mắt trở nên dịu dàng, cúi đầu muốn xem cậu ấy có biểu cảm gì.
Giả vờ “ờ” một tiếng, như dỗ trẻ con, biết rõ mà vẫn hỏi: “Vậy em tên gì?”
Câu hỏi này khiến Lâm Thính Vũ tinh thần phấn chấn hẳn lên, hai năm nay cậu ấy không có lấy một người bạn, căn bản không ai biết, cũng không ai quan tâm cậu ấy tên gì.
“Lâm Thính Vũ.” cậu ấy ngẩng mặt lên, đôi mắt đẹp long lanh, lại vui vẻ rồi, khóe môi cong lên lảm nhảm: “Bà nội nói, em được nhặt về vào một ngày mưa, nên đặt cho em cái tên này, bà nội còn nói, từ nhỏ em nghe tiếng mưa là cười...”
Nhóc nói lắp nói không được lưu loát, mà một khi đã mở lời thì không dừng lại được, mấy hôm trước cũng vậy, nói rất nhiều, còn đặc biệt hay đưa ra yêu cầu.
Diêm Xuyên nhìn chằm chằm vào đôi mắt trong veo, phản chiếu hình bóng mình của cậu, anh nhớ trong tài liệu A Vũ đưa không hề ghi tên tên nhóc này có bà nội, cũng không tra được hai năm trước cậu ấy từ đâu đến.
“Được rồi.” thấy cậu ấy luyên thuyên mãi không dứt, Diêm Xuyên lên tiếng cắt ngang: “Lâm Thính Vũ, bỏ tay xuống.”
Nhận ra người đàn ông không hề hứng thú với những gì mình nói, Lâm Thính Vũ hơi thất vọng, cậu ấy thầm bĩu môi, lắc đầu như trống bỏi.
“Không muốn.”
“Sao lại không muốn? Không phải em đã cầu xin tôi hôn sao?”
“Đó là... trường hợp đặc biệt...” Lâm Thính Vũ hơi đỏ mặt ngại ngùng, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu: “Chỉ khi đến kỳ phát tình mới vậy thôi...”
Diêm Xuyên nhướng mày: “Kỳ gì?”
Lâm Thính Vũ thầm thì trong lòng, nói với anh anh cũng chẳng hiểu, dứt khoát không nói nữa.
Theo phong cách làm việc thường ngày của Diêm Xuyên, anh đã sớm dùng biện pháp mạnh rồi, đâu còn kiên nhẫn lãng phí thời gian ở đây.
Chủ yếu là lo cậu ấy nhát gan, quay đầu lại bị dọa sợ, nếu cậu ấy sợ anh, vậy thì càng lợi bất cập hại.
Thấy dáng vẻ vừa ngoan vừa nhát gan của cậu trai, Diêm Xuyên nổi hứng trêu chọc một cách xấu tính.
“Không cho hôn phải không?” Ánh mắt anh đầy vẻ trêu tức, trầm giọng đe dọa: “Vậy được, trả tiền công tôi đẩy xe cho em đi.”
Lâm Thính Vũ sững sờ, khó tin nhìn anh: “Anh đâu có nói, phải trả tiền. Nếu vậy thì em đã không cần anh giúp rồi.”
Người đàn ông xấu xa giở thói vô lại: “Tôi cũng có nói không thu đâu, nhanh lên.”
Lừa cậu ấy chuyện gì cũng được, nhưng không thể lừa tiền cậu ấy, đó là tiền mồ hôi nước mắt cậu ấy vất vả kiếm được!
Lâm Thính Vũ cả gan cãi lại: “Anh như vậy là... tống tiền! Em có thể... báo cảnh sát đó!”
“Em báo đi.” Diêm Xuyên mặt dày cười cợt, còn cố tình bẻ cong sự thật: “Tôi đâu có phạm pháp, người của tôi có đẩy xe cho em không?”
“...Có, nhưng.”
“Vậy thì em phải trả tiền công, không thì nhỡ cậu ta đánh em, tôi không ngăn được đâu.”
Lâm Thính Vũ nói không lại anh, trừng đôi mắt to, giận đến nỗi lông mày nhíu lại, mặt đầy vẻ ưu sầu.
Cậu ấy cảm thấy mình như rước sói vào nhà, trước đây còn tưởng anh là người tốt chứ, trông người ngợm ra dáng vậy mà toàn bắt nạt người khác.
“Vậy anh muốn... bao nhiêu chứ!”
Diêm Xuyên đạt được mục đích, bị dáng vẻ đơn thuần dễ lừa của cậu ấy chọc cười, đưa tay ra hiệu một con số, hét giá trên trời: “Hai nghìn.”