Trong quãng đời thoạt nhìn cứ tưởng lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió, không gợn sóng của cậu, Kỳ Tần từng hai lần cố gắng “lệch quỹ đạo”.
Một là hồi mẫu giáo đã học ballet, rồi lúc tốt nghiệp tiểu học thì đăng ký thi vào trường trung học chuyên về vũ đạo.
Hai là năm lớp 11, bỏ nhà đi tham gia trại huấn luyện của đội tuyển eSports.
Dù cả hai lần đều thất bại, cậu vẫn cố chấp cho rằng chúng “có ích”.
Đó là lời nói dối.
Với những thời gian và sức lực bỏ ra mà chẳng được hồi đáp, những việc từng ôm ấp kỳ vọng nhưng rốt cuộc không có kết quả, Kỳ Tần chẳng thể nào thật sự không tiếc nuối.
Cậu ra sức tỏ ra mình phóng khoáng, vì như vậy trông sẽ “ngầu” hơn.
Mà ngầu… thì chắc cũng không phải chuyện xấu.
Cơ duyên để Kỳ Tần tiếp xúc với ballet bắt đầu từ buổi biểu diễn tốt nghiệp mẫu giáo.
Trường dự định dựng một tiết mục múa ballet tập thể, tuyển chọn các bé lớp lớn, nam nữ đều được.
Không hiểu sao mà các lớp đều coi trọng tiết mục này, cô giáo nào cũng hừng hực khí thế, ai cũng muốn học sinh lớp mình được chọn.
Tiêu chí tuyển chọn chỉ xoay quanh ba điều: chiều cao, tỷ lệ cơ thể và độ dẻo.
Lúc đó, Kỳ Tần không phải đứa cao lớn, thậm chí có thể nói là thấp, nhưng cô giáo phụ trách vũ đạo có lẽ thấy cậu hợp mắt nên vẫn gọi cậu đến một phòng học lớn để kiểm tra độ dẻo tập trung.
Trong phòng còn khá nhiều bạn nhỏ khác được gọi đến.
Cậu chẳng cần tìm kỹ, vừa nhìn một cái đã thấy Mạnh Hoà Tô.
Ba năm mẫu giáo, cậu chưa từng phụ bạc khẩu vị ăn uống của mình, lớn vọt nhanh như thổi, chiều cao bỏ xa bạn cùng lứa. Nhìn khắp cả trường mẫu giáo, cậu gần như là đứa cao nhất, đứng trong đám đông một cái là nhận ra ngay.
Sau khi lên lớp lớn, hai đứa không còn học chung lớp nữa, chỉ thỉnh thoảng gặp nhau lúc tan học khi tất cả được tập trung.
Những món Kỳ Tần không thích ăn cũng không còn ai để chia bớt, còn Mạnh Hoà Tô thì vì mẹ dặn cô giáo khống chế lượng ăn mà từ đó chẳng khi nào được no bụng.
Cả hai cậu tớ đều thấy buồn vì chuyện đó.
Rõ ràng Mạnh Hoà Tô cũng trông thấy cậu, vui mừng nhảy cẫng lên gọi to, liền bị cô giáo ngăn lại.
Một cô giáo phụ trách chính tiết mục đứng ra, theo hàng lối từ trái qua phải, từ trước ra sau, lần lượt kiểm tra độ dẻo của từng bé mới vào phòng.
Động tác kiểm tra rất cơ bản: ngồi xoạc và uốn lưng ra sau.
Cậu thấy Mạnh Hòa Tô đứng ngay trước mình bị yêu cầu xoạc chân.
Cô bé mới hạ xuống được chừng nửa mét so với mặt đất thì đã ngượng ngùng khựng lại, không thể nhúc nhích thêm lấy một phân.
Cô giáo không tin nổi một đứa nhỏ như vậy mà xương cốt lại cứng đến thế, bèn giữ vai cô bé, thử dùng sức ấn xuống.
Gần như ngay lúc bắt đầu ra lực, tiếng kêu thảm thiết của Mạnh Hòa Tô đã vang khắp phòng học rộng thênh thang, còn kéo theo mấy tiếng rền rĩ ngân dài.
Cuối cùng, Mạnh Hòa Tô bị đưa trở lại lớp cũ.
Trước khi đi, cô bé còn ngoái đầu nhìn Kỳ Tần mấy lần, trông tủi thân vô cùng.
Bất ngờ là Kỳ Tần lại được chọn.
Cậu vốn kén ăn, chẳng chịu ăn uống đàng hoàng, vóc dáng lúc nào cũng gầy nhỏ hơn bạn cùng tuổi; có lẽ vì thiếu canxi nên dưới sự giúp đỡ của cô giáo, các động tác xoạc chân uốn lưng này với cậu lại thuận lợi đến không ngờ.
Tổng hợp các điều kiện, cuối cùng cậu được chọn, trở thành một thành viên trong tiết mục múa ba-lê của buổi biểu diễn.