Chương 8

Kỳ Tần gật đầu tỏ ý đã biết. Ly cola đã cạn từ lâu, cậu cầm lên xem rồi lại đặt xuống, lặp lại động tác đó một lần nữa, như thể vừa xóa trắng ký ức, thản nhiên hỏi Mạnh Hòa Tô:

“Có ăn thạch cam không? Ở khu phố thương mại phía trước mới mở một siêu thị nhập khẩu, tớ với bạn từng ghé qua, chắc là có bán loại thạch cam của hãng mà cậu chưa từng ăn.”

Mạnh Hòa Tô nhìn cậu chằm chằm, rồi không nhịn được bật cười:

“Nói thật đi, có phải cậu cũng thấy mình sai, nên muốn dùng cách này để dỗ tớ không?”

Nói là mua thạch cam, nhưng chắc chắn sẽ không chỉ mua mỗi thạch cam. Trong siêu thị, Mạnh Hòa Tô bị vô số món snack lạ mắt thu hút.

Cô ngồi thụp xuống trước kệ hàng, vẻ mặt nghiêm túc như đang giải vi tích phân, chăm chú nghiên cứu bảng thành phần ở mặt sau một gói bánh quy trên tay.

“981 kJ?! Đây mà gọi là đồ ăn vặt á? Rõ ràng là thực phẩm lành mạnh. Không đúng, nhìn thành phần thì làm gì có chuyện calo thấp thế này.”

“Đưa tớ xem nào.”

Mạnh Hòa Tô đưa gói bánh sang, Kỳ Tần đang đẩy xe mua sắm nhưng không nhận lấy, chỉ ghé sát lại nhìn.

Đợi đến khi thấy rõ, cậu chỉ vào dòng chữ nhỏ xíu ở cuối bảng thành phần cho cô xem:

“Nó ghi là mỗi khẩu phần 981 kJ, một khẩu phần là 45g. Cậu thử tính theo 100g như bình thường rồi đổi sang calo xem?”

“Đáng chết thật.” – Mạnh Hòa Tô vừa nhẩm tính xong liền buột miệng chửi một câu – “Tớ phải báo cảnh sát bắt hết bọn họ mới được.”

Nói rồi, cô thẳng tay ném gói bánh quy vào giỏ hàng.

“Chưa ăn bao giờ, mua thử xem sao.”

“Giờ tớ thấy, mấy thứ ngọt ngào chắc đều có hại.”

Vừa ra khỏi siêu thị, Mạnh Hòa Tô lập tức xé gói bánh, bốc một miếng cho vào miệng nhai, vừa nhồm nhoàm vừa mơ hồ cảm thán với Kỳ Tần.

“Ngon không?”

Dù không muốn thừa nhận, Mạnh Hòa Tô vẫn thành thật gật đầu.

Kỳ Tần bắt chước điệu bộ trước đây của cô, chắp hai tay lại như cầu nguyện, đôi mắt dán chặt vào không chớp.

“Không có ý gì khác đâu, tớ chỉ hỏi thử thôi, cậu nói xem rốt cuộc nó có vị gì?”

Mạnh Hòa Tô vung tay gạt luôn dáng vẻ cầu nguyện của cậu, rồi nhét thẳng một miếng bánh vào miệng cậu. Kỳ Tần nhai nhồm nhoàm, nhưng tỏ ra không mấy hài lòng.

“Ngọt quá, lại nhiều dầu, bảo sao lượng calo cao thế.”

Tiếng chuông báo tin nhắn vang lên, Kỳ Tần mở điện thoại, thấy Vu Khôn nhắn bảo cậu mau về để lên game cùng.

Trước đây, Vu Khôn từng nhờ Kỳ Tần giới thiệu Mạnh Hòa Tô nhưng bị cậu từ chối, nên để giữ hòa khí phòng ký túc và coi như bù đắp, Kỳ Tần đã đồng ý từ trước là hôm nay sau giờ học sẽ dẫn cậu ta vào đội để cày điểm.

Tin nhắn Vu Khôn gửi là tin nhắn thoại, Kỳ Tần bật lên cũng không né tránh Mạnh Hòa Tô. Cô nghe thấy câu “Mau về lên game đi” thì ngạc nhiên hỏi:

“Cậu vẫn còn chơi à?”

“Chỉ thỉnh thoảng chơi thôi.”

“Tớ tưởng cậu chơi đến chán luôn rồi chứ.”

“Giờ phải giải thích cho cậu thế nào nhỉ…” Kỳ Tần nghĩ một lát, rồi quyết định lấy lĩnh vực mà Mạnh Hòa Tô quen thuộc nhất để so sánh.

“Giống như cậu ăn bánh kem ấy, nếu một lần ăn hết cả cái thì sẽ bị ngán…”

“Khoan, cái cả cái cậu nói là cỡ bao nhiêu? Tớ ăn hết cái bốn tấc vẫn bình thường nha.”

“Sáu tấc?”

“Miễn cưỡng… cũng được.”

“Thế thì mười tấc.”

“Ờ, vậy thì đúng là ngán thật. Cậu nói tiếp đi.”

“Rồi, giả sử cậu ăn hết nguyên cái bánh kem mười tấc, ngán đến mức thề sẽ không bao giờ ăn nữa. Nhưng sau đó, cách một thời gian… hoặc thậm chí chẳng cách bao lâu, cậu nhớ lại nó, vẫn thấy mình có thể ăn hết cả cái. Tớ chơi game cũng vậy thôi. Hồi trước biến nó thành công việc, ngày đêm cày thì đúng là chẳng vui gì. Giờ thỉnh thoảng chơi, lại thấy vẫn tìm được niềm vui trong đó. Với cả nhờ vậy mà tớ cũng khá được lòng mấy đứa trong ký túc, ai cũng nhờ tớ kéo rank cho.”

“Dù sao hồi cấp ba, suýt nữa cậu đã thành tuyển thủ chuyên nghiệp mà.”

“Không phải suýt nữa, mà là còn xa lắm.”

Nhắc đến chuyện này, sắc mặt Kỳ Tần tối lại, như tim bóng đèn sợi đốt đã cháy quá lâu.

“Ballet cũng thế, game cũng thế.”