Chương 7

Sau khi trở thành bạn bè, trong một lần cùng nhau ôn lại chuyện xưa, Mạnh Hòa Tô từng hỏi Kỳ Tần ấn tượng đầu tiên của cậu về cô là gì. Cậu ngập ngừng mãi không nói, bị cô nài nỉ không buông, cuối cùng vẫn thật thà trả lời:

“Béo như bị thừa dinh dưỡng, đen như bị thiếu dinh dưỡng, hai thứ lại kỳ quái thống nhất, chẳng biết từ đâu xuất hiện một đứa nhóc kỳ lạ như thế.”

Mạnh Hòa Tô nghe xong thì vừa thẹn vừa giận, lập tức phản công:

“Cậu mới lạ ấy, chưa từng thấy đứa trẻ nào đi học mẫu giáo mà mặc sơ mi thắt nơ. Lúc đó cậu gầy nhom, trông y như chú khỉ con diễn xiếc trong rạp.”

Thế là người thẹn quá hóa giận biến thành… hai.

“Tớ không tin.” Sau một hồi im lặng, như để tự thuyết phục bản thân, Kỳ Tần kiên quyết phản bác: “Giữa một đám nhóc mặc đồ hoạt hình, thậm chí có đứa quần còn xẻ đáy, thì chắc chắn tớ là người có gu ăn mặc nhất.”

Dù đã bao nhiêu năm trôi qua, Mạnh Hòa Tô vẫn không khỏi kinh ngạc trước sự tự tin yêu bản thân của Kỳ Tần. Mà thứ “tự yêu” này không chỉ áp dụng cho chính cậu, với Mạnh Hòa Tô – người được cậu xếp vào cùng một “chiến tuyến” – cậu cũng mang theo một thứ cảm giác vinh quang như là cộng đồng chung số phận.

Chính vì thế, cậu luôn tin rằng chẳng ai lại không biết trân trọng, đã hiểu Mạnh Hòa Tô là người thế nào rồi mà vẫn không thích cô.

“Cẩn thận nghĩ lại những gì cậu vừa nói… hình như có gì đó không đúng lắm.” Kỳ Tần nhớ đến câu Mạnh Hòa Tô vừa bi quan buông ra: “Cũng có khả năng là không thích tớ,” rồi chậm rãi cảm thấy khó chịu. “Cái gì gọi là ‘Nếu người ta không thích cậu thì sao’? Sao cậu lại tự đặt mình vào vị trí bị lựa chọn ngay từ đầu? Cậu còn chưa chắc là mình thật sự thích người ta cơ mà.”

“Không phải chính cậu là người hăng hái khuyến khích tớ thử một lần hay sao?”

“Tớ khuyến khích cậu dũng cảm thử một lần, nhưng đó là với điều kiện cậu thật sự có chút cảm tình với người ta. Đừng có bị tớ hô một câu liền mù quáng lao tới.”

Trong ly chỉ còn lại chút đá lạnh, Mạnh Hòa Tô dốc ngược, để mấy viên đá rơi vào miệng, nhai rôm rốp, lạnh buốt lan lên tận sau gáy.

“Cậu đừng lo chuyện của tớ nữa. Tớ có nhịp độ riêng của mình. Từ hôm qua đến giờ cậu cứ bình phẩm chuyện tình cảm của tớ, y như thể đầy bất mãn vậy.”

“Đó là vì lần nào cậu cũng lặp lại y nguyên cái quy trình: đơn phương – thất tình – say rượu – tìm tớ khóc lóc. Nếu mỗi lần cậu không chạy đến quấy rầy tớ, tớ còn lâu mới quan tâm cậu ngốc đến mức nào.”

“Ý cậu là tớ phiền lắm phải không?”

“Không. Tớ chỉ thấy cậu… rất ngốc.”

“Cậu không nói, tớ cũng biết. Tớ hiểu cả rồi.”

Câu nói này khiến Kỳ Tần nhất thời chẳng hiểu cô đang ám chỉ điều gì.

“Cậu lại biết được cái gì nữa?”

“Cậu lúc nào cũng nghĩ tình cảm của tớ đến quá nhanh, quá hời hợt. Vì quá dễ dàng nên trông rẻ mạt, chẳng đáng nhắc đến. Nhưng thích một người vốn chẳng phải chuyện gì cao siêu, nó mở ra cho tất cả mọi người, không phân biệt ai cả. Cậu không thể chỉ vì tình cảm của cậu kéo dài lâu hơn mà cho rằng nó quý giá hơn của tớ. Chẳng lẽ đây là… thi xem ai sống lâu như rùa sao?”

Việc Mạnh Hòa Tô tự mình suy đoán ý nghĩ của cậu khiến Kỳ Tần nhất thời cạn lời. Còn cái màn “ngụy biện hợp lý” ấy lại làm cậu bật cười, bất đắc dĩ mà thú vị.

Kỳ Tần, nếu trên đời này có môn học mang tên Lý thuyết tiên phong tình yêu, thì cậu chắc chắn là giảng viên rồi đấy.

Cậu nghiêng mắt nhìn Mạnh Hòa Tô, chậm rãi nói tiếp:

“Và để tớ đoán nhé, sắp tới cậu lại định lôi Phương Thư Hoa ra làm ví dụ đúng không?”

Cậu nhìn thẳng vào cô, nhấn mạnh từng chữ:

“Người đem ra so sánh chưa bao giờ là tớ, mà là chính cậu.”

“Nhưng cậu cũng đâu phủ nhận là vẫn thích cô ấy.”

“Chuyện đó… không phải là trọng tâm của cuộc nói chuyện này, đúng chứ?”

Mạnh Hòa Tô ngẫm nghĩ một lát, rồi gật đầu tỏ ý đồng ý. Sau đó lại bổ sung:

“Vậy thì cậu xin lỗi tớ đi.”

“Xin lỗi? Vì cái gì?”

“Vì cậu đã quá mức xen vào chuyện của tớ.”

“Được, tớ xin lỗi. Giờ thì đến lượt cậu.”

“Tớ lại phải xin lỗi vì cái gì nữa?”

“Vì cậu phòng vệ thái quá, cuối cùng lại chọn cách công kích bạn mình.”

Mạnh Hòa Tô cau mày suy nghĩ một lúc, nhận ra cậu nói đúng, đành nghiến răng nghiến lợi thốt ra:

“Xin lỗi.”

Một lát sau, cả hai đều đã nguôi ngoai sau màn tranh cãi nhỏ vừa rồi, đồng loạt thấy hơi ngại ngùng.

Đến khi Mạnh Hòa Tô lần thứ ba lén liếc về phía mình, Kỳ Tần cuối cùng cũng không nhịn được mở miệng:

“Muốn nói gì thì cứ nói thẳng.”

“Tớ lại nghĩ rồi… hình như tớ cũng hơi sai. Tớ muốn nói chuyện với cậu, nhưng lại sợ cậu không thèm để ý tới.”

Kỳ Tần thực ra cũng hơi bực vì Mạnh Hòa Tô chẳng biết điều, nhưng mỗi lần cô như vậy, cậu lại chẳng thể thật sự giận nổi.

Cô đã đưa cho cậu một bậc thang, Kỳ Tần cũng thuận theo mà bước xuống, không nhắc lại chuyện vừa rồi, quay sang nói sang chuyện khác:

“Có ăn sô-cô-la bạc hà không? Ở khu phố thương mại phía trước mới mở một siêu thị nhập khẩu, hôm trước tớ với bạn có ghé qua, trong đó có bán loại sô-cô-la hai lớp mà trước đây cậu rất thích.”

Mạnh Hòa Tô lắc đầu:

“Giờ tớ không thích bạc hà nữa, dạo gần đây ăn nhiều quá rồi. Giờ tớ nghiện thạch cam lắm, một ngày ăn hết cả một gói to.”

Sở thích ăn uống của Mạnh Hòa Tô rất giống cách cô đối xử với con người — một khoảng thời gian sẽ điên cuồng say mê một món, cuồng nhiệt đến mức tưởng chừng cả nửa đời sau chỉ sống nhờ nó cũng được. Nhưng khi đam mê nguội lạnh, ăn đến chán ngán, cô sẽ lập tức chuyển sang món khác và tiếp tục vòng lặp ấy.