Sáng hôm sau, Mạnh Hòa Tô nói muốn mời Kỳ Tần một bữa, coi như cảm ơn vì tối qua cậu đã chăm sóc cô khi say.
Nhưng cuối cùng, địa điểm mà cô dẫn cậu đến lại chỉ là tiệm McDonald"s bên cổng Đông của trường đại học — chỗ quen thuộc mà họ vẫn thường ghé mỗi khi không biết ăn gì.
Cả hai gọi hai phần combo "1+1 đỏ trắng", rồi chọn ngồi ở vị trí cũ — gần cửa sổ sát đường, đối diện ngã tư đông người qua lại. Vị trí này không mấy riêng tư, người đi đường vẫn hay vô thức liếc nhìn vào.
“Lần nào ngồi ở đây tớ cũng không biết mình đang đi ăn hay đi diễn nữa. Cậu nói xem, mấy người qua đường nhìn tụi mình, có giống đang xem xiếc không?”
“Cũng không hẳn. Phần lớn người ta chẳng quan tâm tụi mình đang làm gì đâu. Một số ít thì có thể tò mò không biết tụi mình đang ăn món gì. Chắc nghĩ: dám ngồi ở vị trí chói mắt thế này, chắc là đặt món gì xịn lắm. Rồi giả vờ liếc qua một cái, thấy chỉ có hai phần 1+1 đỏ trắng, mà còn là hai người ăn chung một ly Coca nữa.”
“Cậu có thể nói thẳng là tớ nghèo cũng được mà, thầy Kỳ Tần. Cuối tháng rồi, tớ chính là nữ sinh viên nghèo nhất hành tinh này đấy, cậu hiểu giùm tớ đi.”
Thật ra Kỳ Tần cũng chỉ đang trêu cô. Cậu vốn không mấy hứng thú với đồ ăn nhanh, đến McDonald"s cũng chỉ vì Mạnh Hòa Tô thích.
Cậu xé lớp vỏ gói burger phô mai của mình ra, cắn một miếng, nhai được vài cái thì bất giác nhíu mày.
“Cậu không ghi chú bỏ dưa chua với sốt cà à?”
“Có mà!” Mạnh Hòa Tô thoáng hoảng, liếc nhìn cậu rồi vội tháo phần của mình ra xem. Mở lớp bánh lên, cô chợt hiểu ra: “Tớ cầm nhầm mất rồi, cái này mới là phần của cậu. Mình đổi lại nhé.”
“Không cần đâu, tớ ăn rồi mà, cũng đâu đến mức không ăn được.”
“Nhưng cậu vốn dĩ không thích mà.” Mạnh Hòa Tô lấy chiếc hamburger từ tay Kỳ Tần, đặt lên khay rồi bắt đầu tỉ mỉ “mổ xẻ”, dùng vỏ bánh khoai môn làm công cụ nhẹ nhàng tách từng lát dưa chua ra, từ từ gỡ sốt cà chua — thao tác như một cuộc phẫu thuật tinh xảo.
“Do tớ còn hơi say nên mới lấy nhầm,” cô vừa làm vừa thanh minh, rồi quay sang nói lại: “Nhưng cậu cũng nên chú ý hơn chứ, sao lại ăn thứ gì tớ đưa là ăn thế?”
“Tớ còn đang nghĩ đây, Mạnh Hòa Tô, dáng vẻ cậu giúp tớ loại bỏ dưa chua và sốt thật thảo mai, vậy mà ngay lập tức đá đểu tớ. Hôm nay cậu mời tớ đi ăn cũng chẳng đơn giản đâu nhỉ? Ý đồ gì cơ?”
“Giờ cậu không còn muốn biết thằng ‘tìm cách’ tối qua tên là gì nữa sao?” Kỳ Tần nhìn Mạnh Hòa Tô với vẻ mặt mơ hồ không biết là giả vờ hay thật, trêu: “Quên rồi à? Chắc là chưa đủ thích nên quên.”
Mạnh Hòa Tô cúi đầu, vừa ráp lại cái hamburger rồi đưa lại cho cậu, cười ngượng ngùng:
“Không quên đâu, chỉ là gặp nhau mà hỏi thẳng tên ngay thì có hơi vô tình. Vậy rốt cuộc tên cậu ấy là gì?”
“Triệu Đông Lễ, Đông như mùa đông, Lễ như món quà.”
“Thế cậu ấy sinh mùa đông à?”
Kỳ Tần gật đầu: “Cậu ấy cũng sinh tháng Giêng giống tớ, nhưng cậu ấy đi học sớm hơn, còn tớ thì học lại một năm, nên đúng là kém tớ hai tuổi.”
“Vậy không phải cậu ấy cũng nhỏ hơn tớ một tuổi rưỡi sao?”
“Không thích sao?”
Mạnh Hòa Tô lắc đầu, nói: “Thích đến chết mất.”
“……”
“Vậy… tiếp theo cậu định làm gì?” Kỳ Tần hỏi.
“Sao thế? Trước đây chẳng phải cậu còn ngán ngẩm mỗi khi tớ nhắc mấy chuyện này sao, giờ tự nhiên lại quan tâm dữ vậy?” Mạnh Hòa Tô nghi ngờ hỏi, “Cậu ấy chắc có nhiều người theo đuổi lắm nhỉ, Triệu Đông Lễ ấy?”
“Cũng kha khá đấy. Nhưng đâu phải cậu không có cơ hội.”
“Cậu thật sự nghĩ là tớ có thể sao?” Mạnh Hòa Tô có vẻ không chắc chắn, lại hỏi thêm một lần nữa như cần được khẳng định.
“Chỉ cần lần này cậu đừng giống như mấy lần trước — thích người ta mà chỉ đứng trong góc như sát thủ, bắn tín hiệu tình cảm như bắn tỉa — thì chắc chắn là được.”
“Sao cậu lại chắc chắn vậy?”
“Tớ không dám nói là hiểu rõ cậu ấy, nhưng tớ rất hiểu cậu. Ý tớ là — cậu ta lấy gì ra để không thích cậu chứ?”
Nghe Kỳ Tần nói vậy, Mạnh Hòa Tô không có vẻ gì là vui. Cô trầm ngâm một lát, nhìn cậu, rồi giọng hơi rầu:
“Cũng có thể... là cậu ấy thật sự không thích tớ.”
“Thế thì kệ cậu ta, cho cậu ta biến luôn.”
Mạnh Hòa Tô chống cằm, tay ôm má, mắt nhìn qua cửa sổ rất lâu mới lên tiếng:
“Kỳ Tần à, cậu đúng là người bạn mà trên đời này không thể có người thứ hai giống vậy.”