Chương 4

Vu Khôn có chút ngượng ngùng gãi đầu, nói:

“Cho tớ hỏi thử nhé, nếu cô bạn thanh mai của cậu không có bạn trai, mà hai người cũng không phải kiểu quan hệ đặc biệt gì, thì cậu thấy có tiện cho tớ xin WeChat của cậu ấy không?”

Diễn biến này khiến Kỳ Tần hơi bất ngờ. Mặc dù trong lòng đã nghĩ sẵn cách từ chối, cậu vẫn hỏi:

“Lúc ăn cơm nãy giờ hai người cũng đâu có nói chuyện mấy, sao đột nhiên lại muốn xin WeChat?”

“Thì thấy cậu ấy nhìn ngoan ngoãn dễ thương, lúc say lại càng đáng yêu nữa, nên muốn làm quen nói chuyện xem sao.”

Từ mấy chữ "làm quen nói chuyện" kia, Kỳ Tần bất giác cau mày. Biết rằng Mạnh Hòa Tô đang bị người ta nhìn như một đối tượng để tiếp cận, đánh giá, trong lòng cậu không khỏi khó chịu.

Ban đầu cậu còn định tìm lý do từ chối khéo léo, kéo dài vài hôm rồi để chuyện này trôi vào im lặng. Nhưng lúc ấy, cậu lại dứt khoát từ chối ngay:

“Thôi bỏ đi, tớ thấy hai người không hợp đâu.”

Vu Khôn bị từ chối thẳng trước mặt mọi người, nhất thời có chút bối rối, giọng nói cũng mang theo chút không vui:

“Tớ cũng chỉ muốn làm quen thôi, đâu có nói là nhất định sẽ tiến xa? Hơn nữa, tớ chỉ xin WeChat của cậu ấy chứ có phải của cậu đâu. Cậu còn chưa hỏi cậu ấy có đồng ý hay không mà đã vội vàng từ chối thay người ta. Cậu là bố cậu ấy à? Hay là, cậu nói là bạn bè bình thường cho có, chứ trong lòng lại không hề nghĩ vậy?”

Không khí trong phòng lập tức trở nên căng thẳng.

Những người bạn khác thấy tình hình không ổn, đang định mở miệng xoa dịu thì bỗng nghe thấy Kỳ Tần bình thản trả lời:

“Đúng vậy.”

Mọi người sững sờ. Cả phòng chìm vào im lặng, cuối cùng Thân Nhất Phàm cười gượng lên tiếng trước:

“Nếu thật sự là như vậy, cậu nói sớm bọn tớ còn chúc mừng, đúng không, Vu Khôn?”

Nhưng Kỳ Tần lại chậm rãi lắc đầu:

“Tớ nói "đúng"… không phải theo nghĩa đó.”

Cậu quay lại nhìn cả đám bạn đang sững người, điềm nhiên nói:

“Tớ thật sự là bố của cậu ấy. Bao nhiêu năm nay vẫn luôn giấu kín thân phận, chỉ dám đứng bên cạnh cậu ấy với tư cách một người bạn, không dám nói ra sự thật.”

Sự im lặng lần này kéo dài hơn hẳn. Có người bắt đầu nhìn Kỳ Tần với ánh mắt khó tả, như thể đang nghi ngờ đầu óc cậu có vấn đề. Cũng có người trông vô cùng kinh ngạc, như thể đang thật sự cân nhắc khả năng Mạnh Hòa Tô là con riêng của cậu vậy.

“Việc tớ không đồng ý, hoàn toàn không phải vì cậu có vấn đề gì, Tiểu Vu.” Kỳ Tần nghiêm túc nắm lấy tay Vu Khôn, giọng trầm ổn mà chân thành. “Thật sự là vì cậu ấy còn quá nhỏ, chưa phải lúc nghĩ đến mấy chuyện này.”

Vu Khôn bị cậu kéo tay bất ngờ đến mức đơ cả người, rồi tức đến không còn gì để nói. Cậu hất tay Kỳ Tần ra, gắt lên:

“Kỳ Tần, cậu bị điên à?!”

“Được rồi, tớ thực sự không phải là bố của cậu ấy.” Kỳ Tần giơ tay ra tuyên bố.

“Nhưng tớ lớn lên cùng cậu ấy, rất rõ cậu ấy là người như thế nào. Cậu ấy chưa từng yêu ai, là người đơn thuần và thẳng thắn nhất mà tớ từng gặp, thậm chí còn ngây thơ đến mức hơi ngốc nữa.”

“Cậu ấy không phải kiểu có thể chấp nhận chuyện "tìm hiểu cho vui đâu".”

“Về rồi à?” Vương Tử Quân đang đắp mặt nạ và xem phim, nghe thấy Mạnh Hòa Tô vào cửa thì quay đầu chào hỏi, “Tiệc lớp vui chứ?”

“Cũng tạm.”

Mạnh Hòa Tô đặt điện thoại và chùm chìa khóa lên bàn, thay sang bộ đồ thể thao rồi vừa búi tóc lên vừa hỏi:

“Sắp hết tháng rồi, cậu đã chạy xong chỉ tiêu chạy bộ trong trường chưa đấy?”

“Ối trời, cậu không nhắc thì tớ quên béng mất rồi!” Vương Tử Quân nhìn thời gian trên điện thoại mà rêи ɾỉ. “Tớ còn vừa tắm xong, định xem nốt tập phim này rồi leo lên giường ngủ luôn cơ.”

“Không sao, đưa điện thoại đây, tớ chạy hộ cậu. Dù gì tớ cũng định chạy mà.”

“Yêu cậu quá đi mất!”

Vương Tử Quân ôm chầm lấy Mạnh Hòa Tô, ngửi thấy mùi bia nhè nhẹ trên người cô mới sực nhớ ra: “Ủa không phải cậu vừa uống bia à? Vẫn chạy bộ được hả?”

“Tớ có uống bao nhiêu đâu, chỉ đúng một chai thôi.”

Mạnh Hòa Tô nhét điện thoại của Vương Tử Quân vào túi áo khoác thể thao, tiện tay cầm luôn bình giữ nhiệt trên bàn. Trước khi ra cửa, cô còn vỗ nhẹ vai bạn cùng phòng một cái:

“Không sao đâu, cậu còn không hiểu tớ à?”

“Tớ uống bia với uống nước có ga cũng chẳng khác gì nhau.”