Trường đại học của Kỳ Tần và Mạnh Hòa Tô chỉ cách nhau một con đường. Cậu đứng nhìn cho đến khi cô vào hẳn trong ký túc xá mới quay đi. Khi về đến phòng, các bạn cùng phòng của cậu đều đã về, vừa thấy cậu liền trêu chọc chuyện cậu bỏ dở bữa tiệc để đưa Mạnh Hòa Tô về.
Cậu bạn giường dưới là Vu Khôn cười nói:
"Hai người thật sự chỉ là thanh mai trúc mã thôi à? Tớ thấy cậu chăm sóc cô ấy chu đáo như vậy, nhìn chẳng giống bạn bè bình thường đâu."
"Bọn tớ quen nhau từ hồi mẫu giáo, nên thân thiết cũng là bình thường thôi."
Một người bạn khác là Thân Nhất Phàm – người hôm nay đưa bạn gái tới – cũng đùa:
"Bạn gái tớ cũng tưởng hai người là một đôi, còn bảo tớ học cậu cách đối xử với người yêu. Nghe tớ nói hai người chỉ là bạn bè bình thường mà cô ấy còn sửng sốt đấy."
Kỳ Tần không phải lần đầu nghe người khác nói vậy. Chính vì thế, sau khi vào đại học, cậu luôn cố tránh đưa Mạnh Hòa Tô bước vào vòng tròn giao tiếp của mình.
Mạng lưới xã hội của cậu giống như bản đồ địa hình có đường đồng mức —càng ra xa thì độ cao càng thấp, mối quan hệ cũng nhạt dần. Một khi các vòng tròn này chồng lấn lên nhau, sẽ sinh ra đủ loại rắc rối, và rất dễ khiến người ta nhìn ra được sự thiên vị cũng như mức độ tình cảm khác biệt cậu dành cho từng người.
Mạnh Hòa Tô chính là điểm cao nhất trong bản đồ ấy.
Nhưng giữa họ, lại không phải là mối quan hệ như mọi người vẫn tưởng tượng.
Một đôi nam nữ ở độ tuổi thích hợp mà chỉ cần thân thiết hơn một chút, lập tức sẽ bị người ngoài mặc định là người yêu, như thể ngoài tình yêu ra, giữa họ không thể tồn tại khả năng nào khác. Kỳ Tần thường xuyên nghe bạn cùng phòng tán gẫu mấy chuyện yêu đương tình ái, và cậu cho rằng, việc cho rằng chỉ con gái mới quan tâm đến mấy chuyện tình cảm vặt vãnh kia rõ ràng là một định kiến.
Ít nhất trong suốt quãng thời gian đi học của cậu, đám bạn nam xung quanh luôn có chiếc “ra-đa tình cảm” còn nhạy bén hơn cả thầy giám thị hay đi tuần bắt mấy cặp đôi lén hẹn hò sau trường hồi cấp ba.
“Bọn tớ chỉ là bạn rất thân thôi.” Cậu mỉm cười giải thích, ánh mắt lướt qua chỗ Triệu Đông Lễ đang ngồi trước bàn học xem bài thuyết trình, hoàn toàn không tham gia vào cuộc trò chuyện ồn ào của bọn họ.
Mà công bằng mà nói, ngay cả đứng từ góc độ của nam giới, Triệu Đông Lễ cũng là người rất tốt — thậm chí còn hơn bất kỳ ai trong số những người Mạnh Hòa Tô từng đơn phương.
Thành tích nổi bật, từ khi nhập học đã luôn giữ vị trí đầu bảng trong khoa, ngoại hình sáng sủa, đường nét gọn gàng, thường xuyên xuất hiện trên các diễn đàn tỏ tình của trường. Nói chung, cậu ấy rất được yêu thích. Nhưng dù được mến mộ như vậy, Kỳ Tần chưa từng nghe thấy bất kỳ lời đồn thổi nào về cậu ta. Ngược lại, Triệu Đông Lễ luôn giữ thái độ khách sáo và giữ khoảng cách trước mọi sự chủ động từ phía các bạn nữ.
Chỉ là, Kỳ Tần và cậu ấy không thân thiết, cũng chẳng mấy ưa nhau. Không phải vì ganh tỵ hay khúc mắc gì, mà đơn giản là vì cậu thấy con người đó quá lạnh lùng. Giống như một khối băng được quấn kỹ trong khăn bông —nhìn từ ngoài thì không nhận ra gì, nhưng lại âm ỉ tỏa lạnh từ bên trong.
Cũng vì thế, cậu mới không tán thành chuyện tình cảm bất chợt của Mạnh Hòa Tô.
Nhưng nếu như cuối cùng điều đó chỉ là sự lãng phí tình cảm, thì ít nhất Triệu Đông Lễ vẫn còn tốt hơn phần lớn những người mà Mạnh Hòa Tô từng đơn phương trước kia.
Có lẽ, nếu cô thật lòng muốn thử, thì cậu ta thực sự là một lựa chọn không tệ.
Kỳ Tần đang thẫn thờ suy nghĩ, thì vai bị ai đó vỗ nhẹ, kéo cậu trở về thực tại.
“Kỳ Tần, Kỳ Tần!”
“Ơ, xin lỗi nhé, nãy giờ tớ đang nghĩ vẩn vơ, cậu vừa nói gì ấy nhỉ?”