Chương 2

Khu quanh Đại học có đủ loại cửa hàng tiện lợi và siêu thị. Trước khi đi mua kem, Kỳ Tần dẫn cô vào một quán trà sữa mua cho cô ly trà trái cây nóng với ý định giải rượu. Nhưng cô mới uống một ngụm đã nhăn mặt, nhả ống hút ra và phán luôn:

“Trà trái cây nóng, chó còn chẳng thèm uống.”

Cô bám lấy tay Kỳ Tần, cả người lảo đảo như người rối hơi bị gió thổi bay, miệng lẩm bẩm than mệt rồi hỏi cậu: “Còn bao lâu nữa mới xong vậy?”

Cậu bị cô bám lấy đến phát bực: “Mạnh Hòa Tô, tớ đã nói là đừng uống nữa mà cậu vẫn cứ uống.”

“Thì có cậu ở đây mà. Tớ uống có nhiêu đâu.”

“Một chai bia mà cậu đã như thế này rồi, cậu còn muốn uống nữa? Sau này mà tớ thấy cậu còn uống ngoài đường, tớ sẽ gọi điện mách ba cậu.”

“Ba tớ á? Ai cơ, tớ không biết người đó.”

Kỳ Tần vốn chỉ định dọa cô một câu, không ngờ vừa nghe thế, cậu lập tức rút điện thoại ra, khiến cô cảnh giác hỏi: “Cậu làm gì đó?”

“Tớ biết ông ấy mà, để tớ giới thiệu cho cậu làm quen lại nhé.”

Mạnh Hòa Tô vội vàng với tay giành lấy điện thoại nhưng bị cậu tránh đi, cô đành chuyển qua chọc vào tay cậu đang cầm ly trà, tay kia vẫn bận nên cậu không né được.

Cô chụm các ngón tay lại, cào nhẹ lòng bàn tay cậu như đang gãi cho mèo con.

“Tớ chợt nhớ ra ba tớ là ai rồi.” Nói xong, cô cau mày, liếc cậu đầy ấm ức: “Cậu bao nhiêu tuổi rồi còn mách ba mẹ?”

“Thế cậu bao nhiêu tuổi mà vẫn sợ bị mách?”

“Không biết. Nhưng mà tớ đang chóng mặt lắm rồi…”

Nói rồi cô lại tựa hẳn vào người Kỳ Tần, mềm nhũn như slime, dính lấy cậu. Thấy cô như vậy, cậu cũng không nỡ nói thêm, cất điện thoại vào túi rồi để cô ngồi đợi trong quán trà sữa. Khoảng mười lăm phút sau, cậu quay lại.

“Đi thôi, tớ đưa cậu về ký túc xá.”

“Không mua kem nữa à?”

“Mua rồi. Tớ nhờ nhân viên đem vào trong giúp, rồi ra đây đón cậu.”

Cậu khẽ cúi xuống, vỗ nhẹ vai mình: “Lên đi, tớ cõng cậu về.”

Quy trình chăm sóc Mạnh Hòa Tô sau mỗi lần thất tình uống say, Kỳ Tần đã quá quen thuộc. Mạnh Hòa Tô cũng chẳng khách sáo, lập tức trèo lên lưng cậu như mọi lần.

Gió đêm dịu nhẹ. Kỳ Tần lắng nghe hơi thở đều đều, kéo dài của cô, suýt tưởng cô đã ngủ mất. Nhưng không – cô chỉ xoay đầu sang bên khác, vòng tay ôm lấy cổ cậu, như một chú khỉ nhỏ tự động leo cây, bám chắc hơn một chút.

“Không phải tớ nói đâu nhé, nhưng lần nào cậu cũng bày vẽ như vậy chỉ để dỗ một người vừa mới thất tình – mà thậm chí mối tình đó còn chưa bắt đầu?”

“Sao lại chưa bắt đầu? Ngay khoảnh khắc cậu thích người ta, tất cả đã bắt đầu rồi.”

“Nhưng người ta có nghĩ vậy không?”

“Đây là cảm xúc của cậu, liên quan gì đến người ta? Bao giờ cậu cần người ta xác nhận?”

Trong vai một "nhà truyền đạo" cho chủ nghĩa đơn phương, dù đang say, cô vẫn nói đâu ra đấy.

“Yêu đơn phương có rất nhiều lợi ích: tiết kiệm thời gian, tiết kiệm công sức giao tiếp, còn không cần lo rủi ro. Nó giúp tối ưu hóa cảm xúc trong tình yêu.”

Những lời lý lẽ kỳ quặc này, Kỳ Tần đã nghe Mạnh Hòa Tô nhắc đi nhắc lại không biết bao nhiêu lần, đến mức cậu chẳng còn muốn phản bác nữa.

“Nếu lần sau cậu vẫn vậy, tớ sẽ mặc kệ cậu luôn đấy.”

Từ “lần sau” đột nhiên đánh động đến công tắc tình cảm của Mạnh Hòa Tô, khiến cô nhớ đến cuộc gặp gỡ chớp nhoáng vài chục phút trước. Cô loạng choạng ngồi thẳng dậy, rướn cổ hỏi cậu:

“Phải rồi, người đó tên gì ấy nhỉ?”

“Ai cơ?”

“Đừng giả vờ ngốc nữa, cậu biết tớ đang nói ai mà.”

“Cái người "nghĩ cách giúp tớ" đó à? Tớ nói rồi đấy, nhìn bộ dạng cậu bây giờ, sáng mai cậu sẽ quên sạch thôi.”

“Nếu thật sự thích thì sẽ không quên. Quên rồi thì chứng tỏ là chưa đủ thích. Mà đã không đủ thì quên cũng chẳng sao.”

Nghe cô nói thế, Kỳ Tần cũng phải phì cười.

“Cái kiểu cậu thích người ta dễ như trở bàn tay vậy à? Ban ngày còn mê mẩn anh chàng nghệ sĩ tóc dài, tối đến chưa được hai tiếng đã lại phải lòng người mới.”

“Đúng thế.” Mạnh Hòa Tô phụ họa, “Tớ đáng sợ lắm đó.”

Nhưng rồi cô lại đổi giọng: “Nhưng tớ chỉ đang thành thật với cảm xúc của chính mình thôi. Nhận ra điều mình muốn đúng lúc, thế thôi. Tớ vẫn còn rất nhiều tình cảm để mà tiêu xài. Chẳng lẽ ai cũng phải giống cậu, đợi đến mười tám năm bên lò gạch mới đón được một nàng Phương Thư Hoa sao?”

Đã lâu rồi, họ không nhắc đến cái tên "Phương Thư Hoa".

Kỳ Tần dừng bước, trầm mặc giây lát rồi nói: “Thử nhiều lần không đồng nghĩa với dũng cảm. Cậu đơn phương mà chẳng dám để người ta biết, chẳng phải vì thiếu can đảm sao? Cậu từng nói, đơn phương là kiểu tiêu hao cảm xúc ít tốn kém nhất. Và… ai bảo là tớ đang đợi Phương Thư Hoa?”

“Bao giờ cậu nhắc đến cô ấy mà cậu không phản ứng thái quá nữa, thì lúc đó tớ mới thật sự tin là cậu đã không còn chờ đợi cô ấy.”

Hai người đứng trên lối đi bộ cạnh cầu, phía dưới là một con sông nhân tạo. Lúc này vẫn còn những chiếc thuyền du ngoạn lướt trên mặt nước. Kỳ Tần thấy không thể tiếp tục tranh cãi với Mạnh Hòa Tô đang say xỉn, bèn cõng cô lại gần lan can cầu, làm bộ như muốn ném cô xuống sông.

“Phải dìm cậu xuống sông thì cậu mới tỉnh được.”

Nhưng Mạnh Hòa Tô không hề sợ hãi, bởi cô biết cậu sẽ không bao giờ làm thế.

“Cậu phản ứng như vậy, chứng tỏ tớ nói trúng tim đen rồi còn gì.”

Kỳ Tần im bặt, nhưng Mạnh Hòa Tô lại coi sự im lặng đó là một lời thừa nhận. Cằm cô nhọn nhọn, cố tình tì mạnh lên vai cậu khiến cậu hơi nhíu mày.

“Cậu có phải thấy tớ vô lý và phiền phức lắm không?”

“Tớ đâu có nói thế.”

Cô lại nghiêng người về phía vai cậu, cố tình dồn thêm chút lực.

“Kỳ Tần, thật sự tớ thấy cậu phiền muốn chết.”