Chương 19

Bây giờ nói chính xác thì vẫn là giờ học, trong lớp vẫn còn nghe thấy tiếng cô giáo giảng bài. Đứng ngoài lúc này rõ ràng là bị phạt, mà Kỳ Tần vốn luôn được cô giáo thích, lại còn là con nhà giáo, nên khi bạn cùng bàn nói đó là Kỳ Tần, Mạnh Hòa Tô chắc chắn không tin. Nhưng nhìn theo hướng tay bạn ấy chỉ, nếu không phải Kỳ Tần thì còn ai nữa chứ?

Cô để bạn cùng bàn quay lại trước, một mình tiến tới bên Kỳ Tần.

“Cậu làm gì mà giờ này đứng ngoài thế?”

Thấy là Mạnh Hòa Tô, Kỳ Tần hơi ngại, gãi đầu, cười khổ giải thích:

“Cô giáo Toán nói là nói được là làm được, bảo không mang compa thì không được vào lớp là không được vào lớp thật. Vì tớ không có compa nên bị đuổi ra ngoài.” Mạnh Hòa Tô ngạc nhiên hỏi:

“Cậu… không phải đã mua rồi sao, sáng nay chúng ta còn đi mua cùng nhau mà?”

“Tớ cho Phương Thư Hoa mượn rồi.”

Kỳ Tần và Phương Thư Hoa học cùng lớp, lớp Mạnh Hòa Tô ở sát bên lớp họ, nói xa cũng không hẳn là xa.

Mạnh Hòa Tô không biết cảm giác của mình là gì, lại hỏi tiếp:

“Cậu cho cô ấy, cô ấy chẳng nói gì mà nhận luôn à?”

“Ban đầu cô ấy không chịu, tớ nói tớ có thể đi mượn của cậu, cô ấy mới nhận. Không ngờ tiết thể dục lớp các cậu xong sớm, khi tớ đi tìm cậu thì lớp các cậu đã vắng hết rồi.”

Anh nhún vai, nói như không quan trọng:

“Chắc là tớ xui thôi.”

“Cô ấy không nghĩ tới nếu lỡ tớ cũng không có sao?” “Cô ấy biết chứ, tớ đã nói với cô ấy là sáng nay chúng ta đi mua cùng nhau mà.”

Mạnh Hòa Tô tự dưng cảm thấy bất bình thay Kỳ Tần, nhưng nhìn anh chẳng để tâm gì việc đứng ngoài lớp một tiết, cô lại thấy chính mình bận tâm chuyện này thật vô lý.

Cô chưa kịp nói gì với Kỳ Tần thì quay đi, nhưng chợt nghĩ ra điều gì, quay lại hỏi anh một câu:

“Cô ấy có biết là chúng ta mua cùng loại nhưng khác màu không?”

Trong giấc mơ, Kỳ Tần không trả lời, còn Mạnh Hòa Tô khi tỉnh dậy tìm kiếm trong ký ức cũng không còn nhớ được câu trả lời.

Cô chẳng rõ mình mong Kỳ Tần nói “biết” hay “không biết”, nhưng có lẽ tốt hơn nếu Phương Thư Hoa không biết. Thực ra cũng chẳng ai quan tâm.

Có lẽ do giấc mơ, Mạnh Hòa Tô tỉnh dậy tâm trạng không hẳn tốt. Cô lề mề rời giường, ăn chẳng nổi bữa sáng, chỉ nhét vài cái bánh quy rồi đi học.

Vương Tử Quân đã giúp cô giữ chỗ trước, thấy cô tới liền gọi mời ngồi. Tiết học này là môn chuyên ngành hệ số 4, điểm môn rất quan trọng với GPA cả học kỳ, ai cũng coi trọng, đến sớm giữ chỗ, như thể càng gần cô giáo một chút thì điểm càng cao thêm một chút.

Trên lớp, cô giáo viết bảng rất nhanh, Mạnh Hòa Tô vừa mơ màng một chút, cô giáo đã hỏi ý kiến cả lớp. “Cô vừa xóa mấy ghi chép trên bảng à?”

Mạnh Hòa Tô còn chưa kịp lên tiếng thì đã có người khác thay cô phản đối liên tục: “Đừng!” Cô cũng không dám lười biếng hay xao nhãng nữa, bút nhanh chóng lướt trên giấy, ghi lại những ghi chép mà sau này rất có khả năng cô sẽ chẳng hiểu nổi.

Nhưng bảng vẫn bị xóa trước khi cô kịp ghi xong. Cô đặt bút xuống, tuyên bố bỏ cuộc, quay sang nhìn quanh các bạn. Từng người đều chăm chú nhìn bảng, bút lướt đi, nhiệt huyết rực cháy khiến Mạnh Hòa Tô cảm thấy ngột ngạt, gợi nhớ đến sự cuồng tín của những tín đồ sùng đạo. “Cậu sao thế, từ sáng đến giờ trông cứ buồn rầu vậy?”

Sau giờ học, Vương Tử Quân và Mạnh Hòa Tô đi bộ về ký túc xá, cô bạn hỏi.

Mạnh Hòa Tô cảm kích trước sự quan tâm của cô bạn, nhưng bản thân lại rất khó diễn tả cảm giác chậm chạp, như bị kéo lê, dai dẳng không dứt này.

“Có lẽ đói quá, tụt đường huyết.”

Cô bịa ra lý do, Vương Tử Quân liền kéo cô đi ăn, nói muốn mời cô, nhưng cô suy nghĩ một lát rồi từ chối:

“Có tội thì phải trả, người phải mời tớ ăn là người khác cơ.”