“Nhưng mà tớ đâu có mê idol đâu.”
“Ừ, cậu đâu phải đang theo idol, nên càng không cần phải biến cậu ấy thành ngôi sao. Trước đây cậu mê quá nên tự nâng cậu ấy lên cao quá thôi, giờ tỉnh táo lại chỉ là nhận ra cậu ấy thật sự là người như thế nào.”
Dù rất không cam lòng, nhưng Vương Tử Quân cũng phải bất lực thừa nhận lời Hòa Tô nói đúng, rồi lại nặng nề ngã xuống giường.
“Xem ra yêu đương về bản chất chắc cũng là một loại ảo tưởng. Ở bên nhau lâu rồi cũng sẽ có ngày vỡ mộng. Giống như cậu thấy trăng sáng treo lơ lửng trên trời thì ngưỡng mộ, nhưng khi cố gắng leo lên tới nơi mới phát hiện ra nó đầy hố sâu lồi lõm, mà còn chẳng tự phát sáng nữa.” “Tớ thề, tớ không bao giờ yêu đương nữa đâu.”
Cô nói như thể vừa đưa ra quyết định lớn lao. Cái dạ dày mấy hôm nay vì “hoa tình nở rộ” rồi héo úa, giờ cũng bỗng dưng hồi sinh, cuối cùng cảm nhận được cơn đói. Vương Tử Quân nhặt túi đồ ăn vặt Hòa Tô ném cho, nhìn kỹ xem là gì thì hơi ngạc nhiên hỏi:
“Ồ, bánh ngoại à, đồ nhập khẩu hẳn hoi? Không phải cậu nói cuối tháng là hết tiền rồi sao?”
“Nhặt được trên đường.”
“Ờ, được thôi.” Vương Tử Quân gật đầu kiểu cam chịu, rồi nhét bánh vào miệng: “Nhặt thì cũng ăn.”
Hòa Tô bật cười, chợt nhớ ra gì đó liền gọi tên Vương Tử Quân. Vương Tử Quân đáp lại, cô mới hỏi tiếp. “Cậu thấy cũng có khả năng khác chứ, đâu phải tuyệt đối vậy đâu?” “Cậu nói gì cơ?”
“Cũng có trường hợp đứng xa nhìn trăng thì vui, lại gần cũng vẫn thích. Ngay cả mấy chỗ lồi lõm, sần sùi cũng yêu, nó không phát sáng cũng chấp nhận, càng lâu tình càng sâu.”
Lần này đến lượt Vương Tử Quân nhìn Mạnh Hòa Tô với ánh mắt hơi tội nghiệp:
“Kiểu này chắc chỉ có hai khả năng: một là cậu thích làm từ thiện, hai là cậu có máu tự ngược thôi.” “Ừ, chắc vậy.” Mạnh Hòa Tô bóc một viên socola bạc hà, trải phẳng tờ giấy gói rồi đặt viên kẹo lên đó. Dưới ánh đèn bàn ấm áp, socola ánh lên sắc xanh lục nhạt, trông như một cây nấm độc, dùng màu rực rỡ để cảnh báo sự nguy hiểm của mình.
“Nhưng nếu cứ mãi đứng xa nhìn trăng, thì trăng sẽ vĩnh viễn treo trên trời thôi à?” Cô lại hỏi Vương Tử Quân.
“Chuyện này bọn tớ cũng có hẳn một cách gọi riêng — bạch nguyệt quang.”
Kỳ Tần quyết định rồi, cho dù Vu Khôn có năn nỉ thế nào, nói kiểu “lần này thật sự là lần cuối cùng”, thì sau ván này anh nhất định phải thoát máy về trường. Trong quán net mùi thật sự rất khó chịu, ngồi lâu trong không gian tối om dán mắt vào màn hình khiến mắt anh khô rát và cứng đờ. Dù ký túc xá không có giờ giới nghiêm ngặt, Kỳ Tần cũng chẳng định thức thâu đêm, huống hồ ngày mai còn có tiết sáng. Gắng gượng tới giờ này, anh tự thấy mình đã nghĩa khí lắm rồi.
Điện thoại trên bàn rung lên một cái. Giờ này thường chẳng ai nhắn tin cho anh, anh tưởng là tin rác hay thông báo linh tinh từ mấy app, liếc qua cho có, ai ngờ lại thấy một cái avatar đã lâu không sáng gửi tin QQ tới.
Anh đã rất lâu không dùng QQ để liên lạc riêng nữa, chỉ còn mấy nhóm lớp hoặc nhóm môn học thỉnh thoảng phát thông báo. Những người bạn QQ trước kia, có người đã chuyển qua liên lạc bằng WeChat, có người thì im lìm trong danh sách bạn bè, mặc định đôi bên cắt đứt liên hệ, chỉ để lại chút tàn tích từng giao tiếp với nhau. Anh không ngờ có những người lại có ngày “sống lại từ cõi chết”.
Nửa đêm đã qua 12 giờ, tính chính xác ra thì là ngày hôm qua rồi. Trước lúc anh và Mạnh Hòa Tô chia tay nhau ở cổng trường, cô ấy còn ngồi đó ba hoa rằng mình có “thể chất ngôn linh”, lỡ miệng nói gì là thành sự thật.
“Thế nên tớ chẳng cần phải sợ, cũng đừng giận nữa.”
Cô ám chỉ chuyện dạo gần đây anh hay nhắc tới cái tên “Phương Thư Hoa”.
“Có khi cô ấy cũng không chịu nổi cậu lải nhải, rồi một ngày nào đó đột nhiên xuất hiện cũng nên.”
Kỳ Tần hoàn toàn không tin lời cô, nhưng vẫn gật đầu phụ họa:
“Ừ, biết đâu thật.” “Cậu có biết vì sao mỗi lần sinh nhật tớ đều nói to điều ước của mình mà mấy điều ước ấy cuối cùng vẫn thành sự thật không? Bởi vì người có thể giúp tớ thực hiện điều ước chẳng ở trên trời, cũng không phải thế lực vô hình nào khó nắm bắt. Tớ nói to ra là để những người sẵn lòng giúp tớ có thể nghe thấy. Thế nên cậu cũng thử đi, ít nhất đừng sợ nhắc đến cô ấy.”
“Cô ấy đâu phải điều ước sinh nhật mà nhắc ra là không thành.”
Không thèm để ý tiếng đồng đội trong tai nghe chửi bới giục giã, Kỳ Tần bấm thoát game. Anh cầm điện thoại lên, chưa vội mở tin QQ kia, mà tìm tới khung chat với Mạnh Hòa Tô, dùng câu mở đầu sến súa nhất:
“Đoán xem tớ vừa nhận được tin nhắn của ai?”