“Chuyện gì thế? Lúc tớ ra cửa cậu còn ôm điện thoại cười ngu ngơ, sao giờ về lại hồn bay phách lạc vậy?”
Ký túc xá của Mạnh Hòa Tô là phòng 8 người kiểu 3+3+2, có ba gian, cô và Vương Tử Quân ở trong gian hai người duy nhất. Bình thường đi học, ăn cơm, tự học đều có nhau nên thân nhau hơn những người khác, mấy chuyện riêng tư cũng hay tâm sự với nhau hơn.
Theo như Mạnh Hòa Tô biết, dạo này Vương Tử Quân đang nói chuyện rất rôm rả với một cậu bên khoa Lý, học ngành Thống kê Ứng dụng. Dù chưa chính thức yêu đương, nhưng Vương Tử Quân biểu hiện y như một cô gái đang yêu, ngày nào cũng ôm điện thoại cười ngốc.
“ Tớ đang suy nghĩ.” Vương Tử Quân ngẩn ngơ đáp. “Cậu ăn trưa chưa?” “Chưa.”
“Đừng nói với tớ là cậu học xong tiết thực hành rồi nằm bẹp trên giường tới giờ, ngay cả cơm cũng chưa thèm ăn đấy nhé.”
“Không có tâm trạng.”
Mạnh Hòa Tô lục lục trong túi đồ ăn vặt, cuối cùng moi ra một gói bánh quy soda với mấy viên sô-cô-la bạc hà, ném lên giường Vương Tử Quân.
“Cậu ăn tạm đi, không đủ thì lát nữa tớ xuống căng-tin mua cơm tối cho. Dù có vì yêu mà hồn xiêu phách lạc thế nào thì cũng phải ăn uống đàng hoàng chứ.” “Tớ chỉ là…” Vương Tử Quân hình như đang có chuyện nghĩ mãi không thông, còn đang cân nhắc nên nói sao, bỗng dưng bật dậy, bày ra dáng vẻ muốn ngồi đối diện Mạnh Hòa Tô mà tâm sự thâu đêm suốt sáng. “Tớ chỉ là tự nhiên bừng tỉnh, như kiểu vừa trải qua một giấc mơ rất dài, mà tỉnh rồi lại thấy cũng chẳng thật chút nào, cảm giác trước đó giống như mơ trong mơ, tỉnh dậy rồi mà vẫn còn ở trong mơ vậy.”
“Tớ không hiểu,” Mạnh Hòa Tô thành thật nói. “Cậu dịch ra cho tớ dễ hiểu được không?”
“Sáng nay bọn mình có tiết thực hành mà, đúng không? Về ký túc xá tầm mười giờ, tớ nằm trên giường, trong đầu toàn nghĩ đến chuyện nhắn tin cho cậu ấy.” “Lúc đầu thì vui lắm, như mọi khi, tao lải nhải nhắn cho cậu ấy cả đống, mà cậu ấy không trả lời. Tớ cứ chờ, cứ chờ, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, đến cả giao diện cũng không dám thoát, sợ chỉ cần lướt tin tức hay xem mấy cái clip ngắn vài phút thôi là sẽ lỡ mất tin nhắn của cậu ấy.”
“Trong quá trình đó, hồi hộp có, rung động cũng có, tâm trạng tớ lên xuống như tàu lượn siêu tốc. Nhưng vừa nãy thôi, tầm một tiếng trước, sau năm tiếng kể từ khi tớ nhắn cho cậu ấy, cậu ấy cuối cùng cũng trả lời tớ đúng ba chữ: "Ha ha ha.”
“Khoảnh khắc đó, thật sự chỉ là trong nháy mắt, tớ bỗng thấy chán hẳn, không biết là chán cậu ấy hay chán cái việc nhắn tin với cậu ấy nữa, nói chung là thấy chán.”
Thấy Mạnh Hòa Tô mím môi, nhìn mình với ánh mắt có chút tội nghiệp, Vương Tử Quân vội đưa một ngón tay ra trước mặt cô: “Đừng có nhìn tớ kiểu đó, tớ biết cậu đang nghĩ gì rồi.” “Cậu biết đó, một khi cái ý nghĩ ‘chán rồi’ xuất hiện, cái lỗ hổng đó sẽ ngày càng to ra. Tớ không nhắn cho cậu ấy nữa mà bắt đầu lật lại mấy tháng trò chuyện trước. Phát hiện ra hầu hết thời gian đều là tớ cố gắng mở đầu câu chuyện, toàn tớ hỏi nhiều hơn trả lời, có lúc lướt cả một trang tin nhắn cũng chẳng thấy đâu câu trả lời của cậu ấy.”
“Biết nói sao nhỉ.” Vương Tử Quân thở dài một hơi. “Tớ bỗng nhiên tỉnh táo hẳn. Khi nhìn lại bản thân lúc nhắn tin với cậu ấy, cố gắng tìm đề tài chung, hết lòng hết dạ lao vào, tớ thấy rất xa lạ với chính mình. Chỉ muốn hỏi bản thân "lúc đó sao lại thành ra như vậy", giống như trúng bùa mê gì đó, mà giờ đột nhiên được giải vậy. Cậu hiểu cái cảm giác đó không, Hòa Tô?”
“Thật ra cái cảm giác này của cậu có một thuật ngữ rất hợp để giải thích. Tụi tớ thường gọi là… "thoát fan" đó.”