Cô bé ấy tên là Phương Thư Hoa. Trước khi gia đình cô chuyển khỏi thị trấn nhỏ nơi cả ba cùng lớn lên và cắt đứt liên lạc với Kỳ Tần cùng Mạnh Hòa Tô, ba người họ vẫn luôn được coi là bạn tốt.
Tuy nhiên, cách gọi “bạn tốt” ấy thực ra có phần gượng ép. Ai cũng biết rằng trong toán học, tính chất bắc cầu luôn đúng, nhưng trong tình bạn thì chưa chắc đã áp dụng được. Giống như Kỳ Tần và Phương Thư Hoa là bạn tốt, Kỳ Tần và Mạnh Hòa Tô cũng là bạn tốt, nhưng Phương Thư Hoa và Mạnh Hòa Tô lại chưa chắc là bạn tốt.
Mối quan hệ của họ không phải là một tam giác đều, mà là một đường gấp khúc chập chờn, với Kỳ Tần làm điểm nối ở giữa.
Nói Kỳ Tần và Phương Thư Hoa là “bạn tốt” thực ra cũng chưa hẳn chính xác, bởi mối quan hệ của họ khác với mối quan hệ giữa Kỳ Tần và Mạnh Hòa Tô. Kỳ Tần thích Phương Thư Hoa — nói đúng hơn, đó là một mối tình đơn phương. Nếu như không phải gia đình Phương Thư Hoa dọn đi ngay trước khi họ tốt nghiệp cấp hai, có lẽ bây giờ hai người đã trở thành một đôi cũng không chừng. Về mối tình đơn phương ấy, Kỳ Tần chưa bao giờ nói thẳng ra. Sau khi Phương Thư Hoa rời đi, mỗi lần nhắc đến cô ấy, Kỳ Tần lại càng kín miệng, tránh né. Nhưng là bạn của cậu, Mạnh Hòa Tô sao có thể không nhận ra?
Cô không dám nói rằng mình hiểu hết mọi điều về Kỳ Tần, nhưng Mạnh Hòa Tô đoán rằng, có lẽ khi ấy Kỳ Tần vẫn nghĩ thời gian còn rất dài, anh có thể ở bên Phương Thư Hoa với tư cách bạn bè. Rồi ngày qua tháng lại, biết đâu Phương Thư Hoa sẽ có cùng cảm giác với anh.
Đúng là một tên ngốc mà.
Có một lần, trong một dịp vô cùng tình cờ, Kỳ Tần cuối cùng cũng chịu mở lòng, sẵn sàng nói với Mạnh Hòa Tô đôi chút về Phương Thư Hoa. Đó là khi họ vừa vào đại học không lâu, ở cửa hàng McDonald’s ấy, cũng tại đúng chỗ ngồi quen thuộc. Mạnh Hòa Tô hỏi anh:
“Cậu thích Phương Thư Hoa là vì cô ấy xinh đẹp sao?” Quên chưa nói, Phương Thư Hoa từ nhỏ đã rất xinh đẹp. Nhờ học nhạc cụ, múa và các lớp rèn luyện dáng vóc mà khí chất cô luôn toát lên vẻ thanh nhã, đoan trang. Chỉ cần nhìn vào bề ngoài ấy thôi cũng đủ hiểu vì sao có rất nhiều người thích cô.
“Tớ mà nói là vì vậy, cậu nhất định sẽ thấy tớ nông cạn. Nhưng nếu tớ nói không phải, cậu lại nghĩ tớ giả dối. Câu hỏi này dù trả lời thế nào cũng khó mà giữ được hình ảnh của tớ trong lòng cậu.”
Đó là lần đầu tiên Kỳ Tần không phủ nhận việc mình thích Phương Thư Hoa.
“Thực ra cậu nói vậy, đáp án đã nằm ngay trong đó rồi.” Mạnh Hòa Tô chỉ ra. “Cậu thích cô ấy chính là vì cô ấy xinh đẹp.”
“Đúng, mà cũng không hẳn chỉ vậy.” Kỳ Tần thành thật nói. “Phần "không hẳn" là chỉ điều gì?”
Kỳ Tần trầm ngâm một lát, nhớ lại bóng dáng mà anh đã dõi theo suốt buổi biểu diễn tốt nghiệp mẫu giáo năm ấy.
“Có lẽ là vì… dáng vẻ như thiên nga chăng?” Anh cũng không chắc Mạnh Hòa Tô có hiểu không, nhưng anh chẳng tìm ra cách nào diễn tả hay hơn. “Luôn ngẩng cao đầu, không chịu cúi xuống, lúc nào cũng kiêu hãnh, như thể mình có tất cả vậy.”
Mạnh Hòa Tô xách đồ ăn vặt vào ký túc xá thì thấy Vương Tử Quân đang nằm trên giường, hai tay cầm điện thoại ngẩn người nhìn chằm chằm vào màn hình. Vẻ mặt cậu ấy đờ đẫn như hồn bay mất một lúc lâu, ánh mắt cũng tan rã, chẳng có tiêu cự.