Chương 12

Mấy đứa cầm đầu vụ này đứng ngay cạnh hiện trường, cười hềnh hệch quan sát phản ứng của Kỳ Tần khi vừa bước vào lớp, như thể tất cả những gì chúng làm chỉ để chờ khoảnh khắc này.

Kỳ Tần mặt không chút cảm xúc, lặng lẽ đi ngang qua bọn chúng, rồi chậm rãi ngồi xổm xuống, từng chút từng chút phủi sạch bụi bẩn trên đôi giày múa và bộ đồ tập, sau đó gấp gọn lại, nhét vào cặp, kéo khoá cẩn thận.

Trong suốt quá trình ấy, cậu không hề nhìn bất kỳ ai.

Chính thái độ đó rõ ràng khiến bọn kia tức giận. Đứa cầm đầu lao tới giật cặp của Kỳ Tần, không giật nổi, còn bị cậu đẩy mạnh một cái, lảo đảo lùi mấy bước, may mà có mấy đứa khác đỡ kịp nên mới không ngã nhào.

“Đồ bê đê, làm bộ làm tịch! Mặc váy nhảy múa, đồ biếи ŧɦái!” “Các cậu đang làm gì vậy?!”

Tiếng quát vang lên chớp nhoáng. Trong lúc Kỳ Tần còn đang giằng co, cậu nghe thấy giọng của Mạnh Hoà Tô, ngay sau đó một bóng người lao ra, mang theo sức mạnh dữ dội và tốc độ kinh hoàng, đâm thẳng vào đám đang vây lấy cậu.

Trên lưng Mạnh Hoà Tô là chiếc cặp đỏ, cô bé như một quả tên lửa, kéo theo ngọn lửa đỏ rực phía sau, lao thẳng tới, như muốn phá tan tất cả.

Cú va chạm lần này còn uy lực hơn cú đẩy vừa nãy của Kỳ Tần gấp bội. Giống hệt một cú ném bowling hoàn hảo, cô hạ gục sạch sẽ, mấy đứa bị húc ngã lăn lóc như những chiếc ky bowling đổ rạp trên sàn. Cả bọn còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, Mạnh Hoà Tô đã chắn ngay trước mặt Kỳ Tần, lớn tiếng chất vấn:

“Các cậu tại sao lại bắt nạt cậu ấy?!” Vốn dĩ vì bị húc ngã mà cảm thấy mất mặt, mấy cậu con trai còn định lôi cả Mạnh Hoà Tô ra mà dằn mặt. Nhưng vừa đứng dậy, thấy cô bé cao hơn mình gần cả cái đầu, to lớn như một ngọn núi nhỏ, bọn chúng lập tức run sợ, giọng nói cũng bớt hùng hổ hẳn, song vẫn cứng đầu cãi:

“Cậu ta là đồ biếи ŧɦái!”

Mạnh Hoà Tô thực sự nghiêm túc suy nghĩ câu nói đó, quay đầu liếc Kỳ Tần một cái, rồi lại xoay về chất vấn đám kia:

“Cậu ấy biếи ŧɦái chỗ nào?”

“Cậu ấy nhảy ba-lê!”

“Nhảy ba-lê thì là biếи ŧɦái à?”

“Con trai nhảy thì biếи ŧɦái, nói chung tôi sẽ không nhảy đâu.”

“Cậu không nhảy là vì cậu không biết nhảy, chứ liên quan gì đến việc có biếи ŧɦái hay không?” Cậu con trai bên kia bị lý lẽ ấy chặn họng, mặt đỏ bừng, ấp úng hồi lâu rồi vì xấu hổ hóa giận, quát lên:

“Cậu cũng có phải con gái đâu, chẳng ra nam ra nữ, hai đứa tụi bây đều là đồ biếи ŧɦái!”

Mạnh Hoà Tô chẳng thèm nổi nóng, cô bước lên một bước. Dưới sức ép từ chiều cao của cô, đối phương theo phản xạ lùi lại.

“Cậu nói không phải thì là không phải à? Ai quy định vậy?”

Mạnh Hoà Tô tiếp tục tiến tới, mỗi khi cô nhích lên một bước, cả bọn lại lùi thêm mấy phần. Cứ thế lập đi lập lại đến khi bọn chúng bị dồn đến đường cùng, không còn chỗ thoái lui, cô mới dừng lại, ánh mắt đảo qua từng đứa một, chậm rãi hỏi:

“Còn các cậu, giờ làm vậy trông có giống nam tử hán không?” Thấy chẳng làm gì được Mạnh Hoà Tô, đám kia bị tổn thương tự ái, bèn quay sang nhắm vào Kỳ Tần phía sau lưng cô, hét vọng:

“Chỉ biết trốn sau lưng con gái, đồ vô dụng!”

Mạnh Hoà Tô còn chưa kịp nổi giận thì phía sau đã vang lên giọng Kỳ Tần:

“Ghen tị à.”

Như thể thấy chưa đủ chọc tức, cậu còn bước tới, nép sát sau lưng cô, tay nắm lấy quai cặp của cô bé, nghiêng đầu từ phía sau ló ra, cười tươi rói, trên mặt chẳng có chút nào gọi là bực bội:

“Ít ra thì tôi còn có chỗ để trốn.”