“Kỳ Tần, tớ muốn cái đó.”
Lúc Mạnh Hòa Tô gọi Kỳ Tần, cậu đang quay sang nói chuyện với bạn cùng phòng. Nghe thấy cô gọi, cậu tưởng cô muốn nhờ mình gắp món gì đó, liền quay người lại, tay đã đặt lên mâm xoay trên bàn.
“Cái nào cơ?”
Mạnh Hòa Tô chỉ về phía Triệu Đông Lễ đang ngồi chếch đối diện, mắt lấp lánh ánh sáng.
“Cái đó đó, tớ muốn cái đó.”
“Cậu có thể nghĩ cách giúp tớ không?”
May mà mọi người trên bàn đang mải ăn uống và trò chuyện, không ai chú ý đến cuộc đối thoại nhỏ giữa hai người. Kỳ Tần bình thản kéo tay Mạnh Hòa Tô xuống dưới bàn, giữ lấy ngón trỏ của cô, nói khẽ: “Cái này thật sự không giúp được.”
Mạnh Hòa Tô nhìn tay cậu vẫn đang nắm tay mình, nhỏ giọng hỏi: “Tại sao lại không?”
“Cậu ta đâu phải kẹo hay bánh quy đâu, cậu nói muốn là tớ có thể đi xin về cho cậu được à?”
“Cho nên tớ mới nói, nghĩ cách giúp tớ mà.”
“Chờ xem sao. Biết đâu sáng mai tỉnh dậy, cậu lại chẳng còn thích hay muốn gì nữa rồi. Giống như cái lần cậu quên béng mất cậu bạn học nghệ thuật để tóc dài kia ấy…”
Kỳ Tần nói là "biết đâu", nhưng trong lòng lại rất chắc chắn rằng cảm xúc của Mạnh Hòa Tô rồi sẽ thay đổi.
Bởi vì Mạnh Hòa Tô chính là kiểu người rất trung thành với cảm giác đơn phương.
Đó là cách cậu nhìn nhận về cô – một người bạn thanh mai trúc mã.
Trong mắt Kỳ Tần, Mạnh Hòa Tô luôn dễ dàng rơi vào lưới tình, nhưng chưa từng tỏ tình với ai. Cô luôn bắt đầu một mình, rung động một mình, vui vẻ một mình, rơi nước mắt cũng một mình. Và cuối cùng, cũng tự mình kết thúc mọi thứ.
Lý do cho những lần thất tình của cô thì muôn hình vạn trạng. Kỳ lạ nhất mà Kỳ Tần từng nghe là, có lần cô tình cờ bắt gặp người cô thích đang… ngoáy mũi. Chỉ một khoảnh khắc thôi, toàn bộ cảm xúc như cơn gió bị thổi bay sạch.
So với những lần như vậy, lý do thất bại lần gần đây nhất lại bình thường đến bất ngờ – người cô thích không thích con gái. Không chỉ thế, người đó còn nhờ Mạnh Hòa Tô làm cầu nối, muốn làm quen với Kỳ Tần chỉ sau một lần gặp mặt.
Và cũng giống như mọi lần thất tình trước, Mạnh Hòa Tô lại gọi điện cho Kỳ Tần, muốn cậu an ủi mình.
Lần này, cô gọi đúng lúc Kỳ Tần đang tụ họp ăn uống với đám bạn trong ký túc xá. Ngoài bạn cùng phòng còn có mấy người dắt cả bạn gái theo. Kỳ Tần không đành lòng để Mạnh Hòa Tô một mình buồn bã trong khi mọi người đều vui vẻ, nên sau khi được mọi người đồng ý, cậu đã dẫn cô theo. Không ngờ, lần đi chơi này lại khiến cô "chữa lành" thất tình nhanh đến thế.
Cô như một chiếc máy bay mất động cơ, đang lao thẳng xuống đất, lại một lần nữa rơi vào đơn phương. Đối tượng lần này – không ai khác, chính là bạn cùng phòng của Kỳ Tần: Triệu Đông Lễ.
“Có ai muốn ăn kem không? Tớ ra ngoài mua, tiện mang về cho mọi người luôn.”
Cậu cao giọng hỏi cả bàn, vài người hưởng ứng. Kỳ Tần ghi lại các vị kem vào ghi chú, rồi nhẹ nhàng dắt theo Mạnh Hòa Tô – lúc này đã ngà ngà say – ra ngoài. Khi say, Mạnh Hòa Tô rất dễ bảo. Cô không hỏi han gì, cũng không vùng vằng, ngoan ngoãn theo cậu ra cửa. Trước khi đi, cô còn không quên liếc nhìn "crush mới" thêm một cái.
Kỳ Tần và Mạnh Hòa Tô quen nhau từ cái thuở còn phải giơ tay xin phép khi đi vệ sinh. Tính đến giờ, họ gần như không có ký ức tuổi thơ nào thiếu bóng dáng người kia.
Ba của họ đều làm ở cục thuế, mẹ thì cùng dạy trong một ngôi trường cấp hai. Hai nhà sống cạnh nhau trong khu tập thể của cơ quan, sát vách, chỉ cách nhau một bức tường. Ngay cả cách đặt tên cho con cũng giống nhau một cách kỳ lạ – đều là ghép họ bố và mẹ, đơn giản và rõ ràng như muốn nói với cả thế giới: đúng rồi đấy, chúng tôi sinh ra đứa nhỏ này.
Chỉ khác là tên của Mạnh Hòa Tô có thêm một chữ “Hòa” – mang ý nghĩa kết nối. Nhưng chính cô lại chẳng thấy hài lòng với điều đó.
“Tên tớ với "Mèo và Chuột", "Shuke và Beta", "Không Não và Không Vui" có khác gì nhau về bản chất không?"
Nói rồi, cô còn quay sang tìm kiếm sự đồng tình từ Kỳ Tần: “Cậu nói xem có đúng không, thầy Kỳ?”
“Tớ còn biết nói gì bây giờ?” Mỗi lần như thế, Kỳ Tần chỉ đành giơ tay chịu thua, cười bất lực: “Hay là tớ hát cho cậu một bài nhé.”
Kỳ Tần luôn cho rằng, có lẽ là vì hồi bé Mạnh Hòa Tô xem quá nhiều phim hoạt hình, nên cô mang theo trong mình một kiểu hồn nhiên rất trẻ con — một sự ngây thơ không dễ tìm thấy ở người lớn.
Chính vì thế, cô dễ dàng rơi vào những mối tình đơn phương, rồi cũng dễ dàng thoát ra khỏi đó.
Về bản chất, điều cô yêu có lẽ không phải là con người, mà là cảm giác khi yêu — một thứ mộng tưởng màu hồng giống như những cô bé yêu thích lâu đài của búp bê Barbie.
Nên Kỳ Tần vẫn tưởng rằng, lần này cũng sẽ như mọi lần trước.
Triệu Đông Lễ rồi cũng sẽ chỉ là một “món đồ chơi” cô từng mê mẩn lúc mới gặp, nhưng chẳng bao lâu sau sẽ bị quẳng vào xó tủ — giống như một bộ đồ chơi Barbie từng khiến cô phát cuồng, để rồi bị quên lãng rất nhanh.