Chương 9

Không biết là ai ngồi phía dưới phát hiện ra điều không thích hợp trước, mở miệng hỏi Lâm Viễn: “Chủ nhiệm, bạn học này không phải là thủ khoa khối chúng ta sao?”

Những lời này vừa truyền ra, mọi người đều cười thành tiếng: “Người anh em, cậu nói cái gì thế? Thủ khoa khối đã sớm tới lớp 10-1 rồi, sao có thể tới nơi này của chúng ta? Trừ phi là chủ nhiệm lớp 10-1 phát điên rồi.”

Nói xong, đại đa số mọi người đều tán thành mà gật gật đầu, cho dù là những người không học cấp hai ở trường Trung học số 2 thì cũng biết lớp 1 của trường Trung học số 2 có ý nghĩa gì. Mỗi năm, đại đa số học sinh đỗ 985 đều xuất thân từ lớp 1 của trường Trung học số 2, mà cho dù là người phát huy thất thường trong lớp 1 thì cũng có thể đỗ vào 211.

*985: còn gọi là “Đề án các trường Đại học hàng đầu thế giới”, là dự án xây dựng các trường Đại học trọng điểm trong những trường trọng điểm của Trung Quốc và mang tầm cỡ quốc tế.

*211: là dự án xây dựng khoảng 100 trường Đại học trọng điểm quốc gia mà chính phủ Trung Quốc tập trung xây dựng để phát triển kinh tế xã hội trong thế kỉ 21.

*Tất cả các trường thuộc dự án 985 đều thuộc dự án 211, nhưng các trường thuộc dự án 211 không nhất định nằm trong dự án 985.

Nào có người nào của lớp 1 lại lẩn quẩn đi vào lớp kém cỏi nhất khối như thế này chứ. Mọi người đều nghĩ như vậy.

Diệp Sách không nói một lời mà đánh giá, không biết chàng trai đứng trên bục giảng suy nghĩ cái gì. Mà vào lúc này, Thời Trạch trên bục giảng cũng ngẩng đầu thấy được Diệp Sách ngồi ở phía sau, tầm mắt của hai người đối diện với nhau, Diệp Sách xoay đầu đi theo bản năng.

“Chào mọi người, tôi tên là Thời Trạch, đúng là tôi chuyển tới từ lớp 10-1 sang đây. Sau này mong mọi người giúp đỡ nhiều hơn.” Thời Trạch đứng trên bục giảng tự giới thiệu.

Vừa nói những lời này, mọi người bên dưới đều “Ồ” lên một tiếng, có học sinh lớn mật còn trực tiếp mở miệng hỏi: “Chủ nhiệm! Không phải thầy cá cược thắng chủ nhiệm lớp 10-1 rồi đào thủ khoa khối về lớp chúng ta đó chứ?”

Lâm Viễn nghe vậy thì cũng bất đắc dĩ lắc đầu: “Thật sự không phải, việc chuyển tới lớp chúng ta là Thời Trạch tự đi tìm chủ nhiệm phòng giáo vụ nói.”

Thời Trạch trên bục giảng gật đầu, sau đó cậu quay đầu nhìn về phía Lâm Viễn bên cạnh, ngoan ngoãn hỏi: “Thầy ơi, em có thể tự chọn chỗ ngồi không?”

Bởi vì thường xuyên làm chủ nhiệm lớp kém, Lâm Viễn đã gặp đủ loại học sinh rồi, bây giờ đột nhiên có một học sinh ba tốt tới, dáng vẻ ngoan ngoãn khiến Lâm Viễn nhìn thế nào cũng thấy thích, cho nên cũng đặc biệt chú ý tới học sinh này.

“Có thể, nếu em thích ngồi ở hàng đầu thì thầy sẽ sắp xếp cho em.” Lâm Viễn biết cá tính nổi loạn của lớp này, có thể đồng loạt ngồi cuối thì tuyệt đối sẽ không ngồi đầu, cho nên trực tiếp mở miệng hỏi học sinh ba tốt như Thời Trạch có muốn ngồi bàn đầu hay không, nhưng không ngờ Thời Trạch lại mở miệng từ chối.

“Thầy ơi, em có thể ngồi ở phía sau không?”

Lâm Viễn nhíu mày, giữa mày lộ ra dấu chấm hỏi rất rõ ràng.

“Thầy ơi, em sẽ không làm ảnh hưởng học tập.” Thời Trạch biết Lâm Viễn lo lắng cái gì, lập tức lên tiếng bảo đảm.

“Vậy được rồi, tùy em.” Lâm Viễn mở miệng thỏa hiệp.

Kỳ thật vừa rồi sau khi đối diện với tầm mắt của Thời Trạch, Diệp Sách đã nhanh chóng di chuyển tầm mắt, nằm sấp xuống giả bộ ngủ. Không hiểu sao mà hắn lại đặc biệt sợ đối diện với tầm mắt của Thời Trạch, bởi vì mỗi lần nhìn thấy nhóc ngoan ngoãn kia, trái tim của hắn sẽ tăng tốc một cách khó hiểu.

Có thể là vì lớn lên quá đẹp. Diệp Sách mơ hồ nghĩ.

Khi hắn sắp ngủ lại cảm nhận được hình như bàn của mình bị chạm vào một chút, hắn không kiên nhẫn mà ngẩng đầu lên, nhưng không ngờ rằng chàng trai vừa mới đứng trên bục giảng lại đi tới bên cạnh hắn, sự kiên nhẫn trong mắt Diệp Sách lập tức biến mất không còn gì.

“Tôi có thể ngồi ở đây không?” Thời Trạch mở miệng hỏi, giọng nói dịu dàng khiến Diệp Sách hơi run lên.

Tô Cảnh Hỏa nhìn hai người đối diện nhau, khóe miệng không kiềm chế được mà nhếch lên, cứ cảm thấy bạn nhỏ trước mắt này rất thú vị, còn dám nhảy nhót trên điểm mấu chốt của “khủng long bạo chúa”.

Thân là bạn tốt, anh biết ý thức lãnh thổ của Diệp Sách từ trước tới nay đều rất mạnh, từ đó tới giờ chưa từng cho phép ai bước vào lãnh thổ của mình, cho dù người cùng Diệp Sách lớn lên từ nhỏ là anh đây cũng đừng nghĩ tới chuyện đó, cho nên từ hồi cấp hai, Diệp Sách đã ngồi một mình, mà bạn học trong lớp cũng vui mừng vì không phải ngồi cạnh Diệp Sách.

Có trò hay để xem rồi.

Tô Cảnh Hòa cong môi chống đầu nhìn về phía sau.