Chương 8

Thời Trạch nhìn bóng dáng hai người dần đi xa, cậu cắn môi, xoay người đi về phía phòng giáo vụ.

Khi Diệp Sách làm bộ tùy ý quay đầu thì phát hiện Thời Trạch đã không còn ở đó nữa, hắn nhẹ nhàng thở ra theo bản năng, cũng không biết mình đang căng thẳng cái gì.

Lúc này Diệp Sách và Tô Cảnh Hòa đứng ở trước bảng thông báo của trường, Diệp Sách nhìn bảng chia lớp, phát hiện hắn và Tô Cảnh Hòa vậy mà lại được chia vào cùng một lớp, hắn chỉ vào rồi nói: “Thật không hổ là cá mè một lứa, chia lớp cũng dính lấy nhau,.”

“Đây là lần đầu tiên tôi thấy có người lấy lời người khác dùng để mắng mình để nói đùa đấy.” Tô Cảnh Hòa mở miệng nói.

Khi học cấp hai đã có rất nhiều người không thích Diệp Sách, hơn nữa Tô Cảnh Hòa thường xuyên ở cạnh Diệp Sách, cho nên hai người họ thường xuyên nhận lời bình luận như “Hội bạn hư hỏng”, “Cấu kết làm việc xấu”, “Cá mè một lứa”, dù sao thì mọi từ ngữ không tốt đều sẽ được đội lên đầu họ. Những lời này vốn là đám người không thích hai người họ nói thầm với nhau, nhưng không biết tại sao, truyền qua truyền lại một vòng đã truyền tới tai Diệp Sách.

Khi Diệp Sách nghe được mấy lời đánh giá này còn từng nói đùa với Tô Cảnh Hòa rằng giữa họ không thể có từ hình dung cá nhân đơn lẻ sao?

Khi đó Tô Cảnh Hòa còn cực kỳ lạnh nhạt mà nâng mắt kính, vẻ mặt bình tĩnh mở miệng: “Có, mặt người dạ thú.”

Khi hai người tiến vào, lớp học đang cãi cọ ồn ào đột nhiên trở nên an tĩnh. Những học sinh vốn đến từ bộ phận cấp hai của trường Trung học số 2 nhìn thấy hai người thì trực tiếp ngậm miệng lại, mà những học sinh từ trường khác tới lại bày ra vẻ mặt tò mò nhìn hai người, thậm chí còn có người lớn mật mở miệng hỏi người bên cạnh là có chuyện gì.

Diệp Sách đánh giá một vòng, cũng đã quen với phản ứng của mấy người này, nhấc chân đi về chỗ ngồi cuối lớp.

“Mấy cậu có nhìn thấy anh chàng vừa tiến vào không, thật đẹp trai, nhưng có chút lạnh lùng.” Một cô gái trong lớp mở miệng nói với bạn cùng bàn của mình.

Nhưng bạn cùng bản lén lút nhìn thoáng qua hai người phía sau rồi nhỏ giọng nói: “Mình lại thích người đeo kính kia, có cảm giác cậu ấy rất nho nhã, quả thực là một dòng nước trong.”

Cô gái ngồi ở phía trước nghe được cuộc đối thoại của hai người thì từ từ xoay người nhìn cả hai một lượt, dáng vẻ muốn nói lại thôi, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được mà mở miệng: “Cái đó, hai người các cậu đừng tùy tiện có ý đồ với họ.”

“Vì sao vậy? Có quá nhiều người theo đuổi sao?”

“Không phải.” Cô gái kia lắc đầu: “Chính là... Nói thế nào nhỉ, các cậu thấy người ngồi phía sau không? Chính là người không đeo kính đó, cậu ta từng đánh một lần năm người, kết quả là phải vào đồn cảnh sát.”

“Năm người trưởng thành đó.” Cuối cùng, cô gái kia bổ sung một chút.

“Đúng đúng đúng, các cậu vừa tới trường Trung học số 2 nên không biết, đừng để diện mạo của hai người đó mê hoặc. Người chị em, tôi kiến nghị cậu quan sát một khoảng thời gian rồi nói tiếp, đừng tùy tiện đặt cược tính mạng của mình.” Một cô gái bên cạnh cũng mở miệng nhắc nhở.

“Nghiêm trọng như vậy sao?” Cô gái nhìn ra phía sau đầy hoài nghi, dù như thế nào cũng không cảm thấy chàng trai đó giống như là kẻ thích đánh nhau.

“Học lâu rồi cậu sẽ biết thôi.” Cô gái từng học cấp hai ở trường Trung học số 2 nhìn thoáng qua đối phương, mở miệng đầy thâm sâu.

Khi cả lớp đang ầm ĩ, chủ nhiệm lớp đi vào theo tiếng chuông, phía sau còn có một chàng trai đi theo, lớp học vốn đang yên lặng vì Diệp Sách lại lập tức sôi nổi: “Thầy ơi! Kia là ai vậy, bạn học mới sao?”

Chủ nhiệm lớp Lâm Viễn nâng mắt kính, mở miệng nói: “Đây là bạn học vừa mới chuyển tới lớp chúng ta, tên là Thời Trạch, từ nay về sau chính là một thành viên của lớp 10-13.”

Tiếng vỗ tay vang lên trong lớp, Diệp Sách lười nhác ngẩng đầu, khi nhìn thấy người đứng trên bục giảng thì hơi nhíu mày lại.

Sao lại là cậu?

Tô Cảnh Hòa ngồi ở bàn trước cũng quay đầu nhìn Diệp Sách: “Sao lại thế này? Kia không phải bạn nhỏ nhìn rất ngoan đó à, sao lại đến lớp của chúng ta?”

Diệp Sách nằm bò trên bàn: “Có quỷ mới biết.”