- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Trọng Sinh
- Cậu Ấy Siêu Ngoan
- Chương 7
Cậu Ấy Siêu Ngoan
Chương 7
Ở cổng trường, một chàng trai mặc đồng phục đi vào. Mấy chàng trai ở tuổi này đều quậy phá, cho dù mặc sơ mi trắng thì có đôi khi cũng ít chú ý tới quần áo của mình, Diệp Sách từng vô số lần nhìn thấy trên đồng phục của các chàng trai xung quanh có vài nếp gấp khiến người ta phát điên, còn có những chàng trai dù đã nhét áo sơ mi vào trong quần nhưng vẫn sẽ bỏ sót một vài góc làm người ta khó chịu. Mà quần áo của chàng trai vừa xuất hiện ở cổng trường này lại sạch sẽ đến mức không có một nếp nhăn nào, cả người quy củ mà đứng ở cổng trường, như đang chờ ai đó.
Chàng trai rất tinh xảo, lúc này đang giơ tay lên nhìn đồng hồ trên cổ tay, sau đó lại nhìn cổng trường, đôi mi xinh đẹp hơi nhăn lại.
Diệp Sách nhìn thoáng qua chàng trai rồi quay đầu, dáng vẻ có chút hoảng loạn.
Cổ tay lộ ra bên ngoài ống tay áo thật tinh tế. Diệp Sách nghĩ.
Tô Cảnh Hòa nhìn người bạn tốt đầy lạ thường rồi lại nhìn chàng trai ở cổng trường, bình luận: “Bạn nhỏ kia nhìn rất ngoan, vừa thấy là biết được người trong nhà bảo vệ rất tốt.”
Diệp Sách nhàn nhạt nhìn lướt qua chàng trai ở cồng trường, chỉ “Ừm” một tiếng, sau đó nâng bước chân, mở miệng nói: “Đi thôi.”
Thời Trạch nhìn đồng hồ trong tay mình. Trong trí nhớ của cậu, vào ngày nhập học, đây chính là khoảng thời gian cậu gặp được Diệp Sách. Khi đó bởi vì cậu chắn đường Diệp Sách nên trực tiếp bị hắn hung ác mà cảnh cáo bằng một câu: “Cút”
Sắp vào học rồi mà sao Diệp Sách còn chưa tới? Chẳng lẽ là vì trọng sinh nên tuyến thời gian có chút sai lầm sao?
Thời Trạch thở dài một hơi, xoay người muốn đi vào trường lại đột nhiên nhìn thấy một hình bóng. Cho dù là nhiều năm chưa gặp mặt, nhưng vào lúc này, trong lòng Thời Trạch lại đột nhiên chấn động. Cậu có thể xác định chủ nhân của hình bóng kia là Diệp Sách, cậu vội vàng đi về phía trước.
“Chờ một chút!”
Diệp Sách vẫn luôn nói chuyện với Tô Cảnh Hòa chỉ cảm thấy cổ tay đột nhiên nóng lên một chút, hắn cúi đầu nhìn chàng trai đang nắm cổ tay mình, cảm xúc trong mắt vô cùng khó xác định.
Tô Cảnh Hòa ôm lấy cánh tay, đánh giá tình cảnh trước mắt như đang xem kịch. Từ khi anh cùng Diệp Sách tới Nam Thành học tập, có rất nhiều người sợ hãi tránh xa Diệp Sách, nào có người lại nắm lấy cổ tay của Diệp Sách như bạn nhỏ này chứ.
Anh đánh giá Thời Trạch một chút, sau đó có chút bất đắc dĩ mà lắc đầu: Thật đáng tiếc cho một bạn nhỏ đơn thuần như vậy.
Chờ lát nữa, nếu Diệp Sách mà ra tay đánh người thì anh vẫn nên cản lại.
Thời Trạch nhìn thấy biểu cảm trên mặt Diệp Sách, khi nắm lấy cổ tay của Diệp Sách thì cậu mới phát hiện bản thân quá mức lỗ mãng, cậu rụt tay lại, buông lỏng bàn tay nắm Diệp Sách.
“Xin lỗi.” Thời Trạch ngẩng đầu cẩn thận nhìn Diệp Sách, cho dù đã biết về tình cảm chàng trai này dành cho mình, nhưng thói quen tạo thành sau nhiều năm vẫn khiến cậu không nhịn được mà có chút sợ hãi người có vẻ ngoài tàn nhẫn này.
Độ ấm trên cổ tay biến mất, trong mắt Diệp Sách tối sầm lại, hắn nhìn chàng trai trước mặt, lạnh nhạt mở miệng: “Cút.”
Thời Trạch ngẩn ra, cậu không ngờ rằng sau khi trọng sinh, câu nói đầu tiên của Diệp Sách khi gặp mặt lần đầu vẫn là như vậy.
Cậu cắn môi, khẽ cau mày, khi rũ mắt xuống, trong mắt còn có chút vụn vỡ.
Vừa rồi cậu chỉ muốn nhanh chóng tìm được Diệp Sách, nhưng lại xem nhẹ việc Diệp Sách của lúc này không phải là Diệp Sách của tám năm sau, cậu không phải là đối tượng yêu thầm tám năm của Diệp Sách, cậu chẳng qua chỉ là một người xa lạ mà hắn vừa gặp mặt lần đầu mà thôi.
Cho dù như thế, Thời Trạch vẫn ngẩng đầu nhìn về phía Diệp Sách, cậu duỗi tay nắm lấy cổ tay Diệp Sách một lần nữa, giọng có chút run rẩy: “Không... Không cút được không...”
Diệp Sách nhìn Thời Trạch trước mặt, hầu kết lăn lộn một chút, nhưng cảm xúc trong mắt vẫn không thay đổi.
Hắn giật tay ra khỏi tay của Thời Trạch, nhìn về phía Tô Cảnh Hòa bên cạnh: “Chúng ta đi thôi.”
Lúc này tay của Thời Trạch dừng ở giữa không trung, vẫn duy trì động tác giữ chặt tay Diệp Sách vừa rồi, cậu nhìn bóng dáng chậm rãi rời đi của Diệp Sách, cúi đầu.
Tô Cảnh Hòa lặng lẽ quay đầu liếc nhìn Thời Trạch vẫn còn đứng ở phía sau, anh nói với người bạn tốt bên cạnh: “Này, bạn nhỏ kia trông giống như muốn khóc vậy.”
Cái tay đút trong túi của Diệp Sách hơi nắm chặt lại, không để ý mà mở miệng: “Khóc thì liên quan gì đến tôi? Người tôi chọc cho khóc còn ít à?”
“Đúng đúng đúng, nhưng cậu phải chú ý, những người đó là bị cậu đánh đến khóc, chỉ có bạn nhỏ này là bị cậu chọc cho khóc. Thật đáng tiếc, bạn nhỏ ngoan như vậy, mới đi học ngày đầu tiên đã nhìn thấy tên xấu xa như cậu, có lẽ cậu ấy sẽ phải dùng cả đời để chữa lành mấy phút ngắn ngủi này mất.” Tô Cảnh Hòa mở miệng trêu ghẹo.
Diệp Sách nghe lời trêu ghẹo của Tô Cảnh Hòa, mở miệng nói: “Cậu ta với tôi còn có thể có tiếp xúc gì chứ? Vừa nhìn là biết sẽ vào lớp 10-1, cậu ta nên cảm thấy may mắn vì không học chung lớp với tôi, nếu không tôi nhất định sẽ bắt nạt cậu ta đến khóc.”
“Đây là thú vui độc ác gì vậy?” Tô Cảnh Hòa ghét bỏ tránh xa người bạn tốt của mình.
“Không nhìn nổi mấy nhóc ngoan ngoãn, không được sao?” Diệp Sách không chút để ý mà trả lời.
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Trọng Sinh
- Cậu Ấy Siêu Ngoan
- Chương 7