Sáng sớm, ánh mặt trời chiếu vào trong phòng, gió thổi lay động sách vở trên bàn, mang theo hơi ấm của ánh nắng.
“Thời Trạch, đã mấy giờ rồi mà còn ngủ? Dậy đi học thôi.”
Thời Trạch bị tiếng đập cửa làm ồn, nhíu mày ngồi dậy, mơ màng mở cửa phòng.
Lúc nhìn thấy người ở ngoài cửa, cậu còn sửng sốt một chút: “Mẹ? Sao mẹ lại ở đây?”
Sau khi tốt nghiệp, cậu đã ở lại thủ đô, nhưng dù thế nào cũng không nghĩ tới người mẹ đang ở Nam Thành lại tới đây.
“Mẹ không ở đây thì còn có thể ở đâu?” Lâm Thư bị phản ứng của Thời Trạch chọc cho dở khóc dở cười: “Đứa nhỏ này, có phải con ngủ đến hồ đồ rồi không? Quên mất hôm nay phải đến trường nhập học rồi à?”
Cho tới bây giờ Thời Trạch mới phản ứng lại, Lâm Thư đang đứng trước mặt cậu lúc này quá mức trẻ so với tuổi, mái tóc hoa râm trong ấn tượng của cậu bây giờ lại là một màu đen tuyền.
Trong lòng Thời Trạch chỉ cảm thấy có gì đó không thích hợp.
Những cái này quá kỳ quái...
Thời Trạch im lặng đánh giá xung quanh, sau đó tầm mắt dừng lại trên tờ lịch treo tường.
Con ngươi của cậu hơi co lại, bởi vì ngày tháng trên lịch là tám năm trước, cũng chỉnh là ngày cậu nhập học lớp 10.
Lâm Thư ở một bên nhìn Thời Trạch giống như bị điên mà đột nhiên chạy về phía tờ lịch treo tường, bà lo lắng đi theo: “Nếu không thoải mái thì hôm nay dứt khoát xin nghỉ ở nhà đi, dù sao thì cũng là ngày đầu tiên, có lẽ giáo viên sẽ không nói gì đâu.”
“Nhập học...” Thời Trạch sửng sốt một chút, trong miệng lẩm bẩm.
Hiện tại, rốt cuộc cậu cũng xác định được bản thân đã trở về tám năm trước, hơn nữa còn quay lại ngày đầu tiên cậu và Diệp Sách gặp mặt.
Nghĩ đến người đàn ông luôn lẳng lặng đi theo sau bảo vệ mình, cậu chỉ cảm thấy trái tim co rút đầy đau đớn, cái mũi của Thời Trạch chua xót, nước mắt che mờ tầm mắt.
Lúc này Lâm Thư chỉ nhìn thấy Thời Trạch vốn đang bình thường đột nhiên khom lưng ôm lấy l*иg ngực của chính mình, nước mắt rơi xuống mặt đất giống như cảm xúc bị đè nén rất lâu đột nhiên được phóng thích.
Diệp Sách, thì ra cuộc đời thật sự có thể quay lại. Nếu trời cao đã cho tôi cơ hội lần này, vậy một đời này để tôi đi theo bên cạnh cậu, bảo vệ cậu, có được không?
Nhiều năm trôi qua, Thời Trạch lại một lần nữa bước lên con đường quen thuộc này, cậu đi qua con hẻm nhỏ mà thời cấp ba cậu thường xuyên đi nhất, chẳng qua là người đàn ông thường xuyên ngồi trên tường không xuất hiện.
Cũng đúng, bây giờ mới là ngày đầu tiên khai giảng, sao hắn có thể xuất hiện ở chỗ này chứ.
Thời Trạch cười bất đắc dĩ, chỉ cho là bản thân quá muốn gặp người đàn ông kia.
Bởi vì là ngày nhập học nên cổng trường chen chúc nhốn nháo đầy học sinh, còn có người đang đùa giỡn ngoài cổng.
Trường Trung học số 2 là một trường Trung học tư lập, có cả cấp hai và cấp ba. Bởi vì lực lượng giáo viên và phương tiện dạy học của trường Trung học số 2 đều không tồi, cho nên có rất nhiều học sinh học cấp hai ở trường Trung học số 2 đều sẽ lựa chọn học tiếp lên cấp ba ở đây.
Đám người vốn xôn xao ở cổngtrường đột nhiên an tĩnh, động tác đùa giỡn cũng dừng lại, mấy người không rõ nguyên do còn nhìn xung quanh, nhưng những học sinh từng học cấp hai ở đây đã sớm tụ ở bên nhau, cau mày nhìn về phía người đang đi tới, thậm chí còn dùng vẻ mặt ghét bỏ nói gì đó với bạn của mình.
Chàng trai bị thảo luận cực kỳ đẹp, diện mạo này vừa nhìn là biết rất được hoan nghênh, nhưng bởi vì khuôn mặt có vài phần hung ác, khiến cho hắn càng trở nên lạnh lùng, cảm giác tạo cho người nhìn chính là cực kỳ không dễ chọc.
“Sao cậu ta lại tới?” Có người quay đầu, nhỏ giọng hỏi bạn của mình.
“Sao lại không tới, trường cấp hai của cậu ta chính là trường Trung học số 2 mà.”
“Hả? Không phải lúc trước kẻ điên kia nói muốn học ở trường Trung học số 1 sao? Nếu không phải nghe nói cậu ta sẽ học ở trường Trung học số 1 thì sao mình lại đặt trường Trung học số 2 ở nguyện vọng đầu tiên chứ.”
“Ai nói với cậu là kẻ điên kia đến trường Trung học số 1? Nhà cậu ta cũng không thiếu tiền, đi học trường khác làm gì?”
“Lúc trước mình nghe nói cậu ta là người ở thủ đô, nhưng tại sao trong nhà có tiền như vậy mà lại để cậu ta tới Nam Thành?”
“Ai biết được, có thể là cậu ấm nhà giàu nào đó tới nơi này của chúng ta để rèn luyện.”
Mọi người vừa thảo luận vừa nghiêng người tránh né trung tâm của chủ đề.
Diệp Sách nhìn thoáng qua đám người đang bàn tán, không chút để ý mà tiếp tục đi về phía trước, Tô Cảnh Hòa ở bên cạnh hắn cũng đuổi kịp bước chân: “Này, cậu không tò mò họ đang nói cái gì à?”
“Có cái gì phải tò mò?” Diệp Sách biếng nhác mở miệng: “Đơn giản chính là tại sao kẻ điên này lại tới trường của chúng ta, cậu ta mà cũng có thể lên cấp ba à, lên được cấp ba đúng là tai họa mà, tôi không cần đoán cũng biết.”
“Xem ra nhận thức của cậu về chính mình vẫn rất chuẩn xác.” Tô Cảnh Hòa cười trêu ghẹo.
“Nhưng cậu tạo tiếng gió lớn như vậy ở chỗ này, thật sự ổn sao? Tuy rằng nhà cậu đã lưu đày cậu ở chỗ này, nhưng lúc nào bọn họ cũng quan sát cậu, chờ thời cơ gây phiền phức cho cậu.”
“Bọn họ còn ước gì nhìn thấy tôi như vậy đấy.”
Diệp Sách khó chịu mà kéo cái cà vạt được phối với bộ đồng phục. Từ cấp hai đến cấp ba, thứ khiến hắn không hài lòng nhất về trường Trung học số 2 chính là cái cà vạt kèm theo đồng phục này, đã có rất nhiều lần hắn than thở với Tô Cảnh Hỏa rằng bộ đồng phục này không giống đồng phục, áo sơ mi phối với quần tây thì thôi đi, còn thêm cả một cái cà vạt siết cổ. Nhưng than thở thì than thở, Diệp Sách vẫn mặc đều đặn.
“Nhà họ Tô các cậu có nhận được tin tức gì không?” Diệp Sách quay đầu hỏi Tô Cảnh Hòa.
Vừa mới dứt lời, bước chân của Diệp Sách đột nhiên ngừng lại, đôi mắt ngây ngốc nhìn chằm chằm vào cổng trường, dường như là đang choáng váng.
“Trước mắt hẳn là không có, dù sao thì đứa em trai của cậu còn khá vững vàng, chỉ là người mẹ kia của cậu có chút phiền toái.” Tô Cảnh Hòa nói xong thì cũng nhận ra sự lạ thường của Diệp Sách, anh dừng bước nhìn về phía cổng trường.