Chương 50

Lúc này trên đường đã sớm quạnh quẽ, chỉ có vài chiếc xe vội chạy ngang qua Thời Trạch, cậu cũng đi nhanh hơn, khi đang về nhà, cậu lại mơ hồ nghe thấy tiếng vang, nhưng lại không quá xác định, cho nên cậu dừng lại.

Thời Trạch vốn không phải người nhiều chuyện, nhưng hiện giờ không biết lại làm sao, chờ đến khi phản ứng lại thì cậu đã đi theo âm thanh tới một con hẻm nhỏ nào đó rồi.

Dưới ánh đèn tối tăm, một người ngã xuống trong con hẻm, nhìn qua có vẻ đã mất nhận thức, mà đối diện người đó có một kẻ đang chậm rãi đi về phía trước. Dựa vào ánh đèn mỏng manh, Thời Trạch mới thấy rõ ánh sáng lập lòe trên tay người nọ là một lưỡi dao.

“Bà chủ, nó ngất xỉu rồi, hiện tại nên giải quyết như thế nào?” Tên mặc đồ đen trong bóng đêm kia cầm điện thoại, mở miệng nói.

Thời Trạch nghiêng người ẩn náu ở chỗ ngoặt trong con hẻm.

Sau khi nghe được giọng nói của người đàn ông kia, Thời Trạch không khỏi nhíu mày, bà chủ?

Trong lúc mơ hồ, người đàn ông kia mở miệng nói với điện thoại: “Được, tôi biết rồi, tôi sẽ làm theo lời bà dặn, đến lúc đó cảnh sát điều tra thì tôi sẽ tự thừa nhận, mong là bà chủ đừng quên việc đã đồng ý với tôi.”

Gọi điện thoại xong, Thời Trạch nhìn thấy người đàn ông kia nâng cái tay cầm dao lên.

Gió thổi tan mây trời, ánh trăng bị che khuất dần lộ ra, dưới ánh trăng, cuối cùng Thời Trạch cũng nhìn thấy chàng trai đã sớm bất tỉnh nhân sự trên mặt đất là ai.

Diệp Sách...

Thời Trạch biết rõ Diệp Sách luôn gánh vác rất nhiều bí mật trên người, từ trước tới này đều chưa từng nói với người ngoài, nhưng mà Thời Trạch không ngờ rằng lại có người muốn mạng của hắn.

Cả đời này, Diệp Sách phải gánh vác quá nhiều, cũng giấu giếm quá nhiều, hắn một mình lẻ loi đi trên con đường phủ đầy bụi gai, một thân chật vật, thậm chí không biết phía trước ra sao, nhưng cho dù như vậy, Diệp Sách vẫn dùng toàn bộ sức lực để bảo vệ cậu. Cho dù thế nào, Thời Trạch cũng không hiểu tại sao lại có người ngốc nghếch như Diệp Sách.

Người đàn ông cách đó không xa đã cầm dao tiến lên một bước, Thời Trạch nhìn xung quanh, thuận tay cầm lấy một cái gậy gỗ rơi trên mặt đất, nhìn Diệp Sách đã hôn mê, cậu thở dài một hơi, đi qua đó.

Từng cảnh tượng trong kiếp trước đều xuất hiện trong đầu Thời Trạch, thiếu niên ngồi trên tường cười với cậu, rõ ràng là đang che chở cậu nhưng lại mạnh miệng đuổi cậu đi, còn có lọ sữa dâu tây được hắn cực kỳ cẩn thận đẩy qua ranh giới giữa hai bàn ở kiếp này...

Hốc mắt của Thời Trạch đau xót.

Diệp Sách, kiếp trước tôi không biết gì mà được cậu dùng toàn bộ sức lực bảo vệ nửa đời, kiếp này tôi cầm theo kịch bản, muốn cùng cậu đi đến bạc đầu.

Bên tai truyền đến âm thanh hỗn độn khiến Diệp Sách mở mắt, trong tầm mắt mơ hồ, Diệp Sách như thấy được một chàng trai mặc quần áo đen đang cầm gậy gỗ đánh nhau với người đàn ông kia, chàng trai đó ra tay vô cùng hung ác. Dưới ánh trăng, Diệp Sách thấy được khi chàng trai kia hành động, chỗ cổ của đối phương có gì đó hơi tỏa sáng, sau đó hắn liền ngất đi.

Thời Trạch khiêng Diệp Sách tới bệnh viện gần nhất, tuy rằng vết thương trên người Diệp Sách nghiêm trọng, nhưng đa số đều là bị thương vì quyền cước, mà sở dĩ Diệp Sách ngất xỉu chính là vì người đàn ông kia dùng gậy gỗ đánh lén từ phía sau khi hắn không chú ý.

Thời Trạch canh đến sáng hôm sau vẫn không thấy Diệp Sách tỉnh lại, cậu nhìn thời gian, nghĩ Diệp Sách tỉnh lại thì nhất định sẽ đói, mà trên người cậu vẫn dính mùi thuốc lá vì ở trong tiệm net quá lâu, vì không muốn Diệp Sách nghi ngờ, Thời Trạch liền về nhà thay bộ đồ khác.

Chờ đến khi Thời Trạch thay quần áo xong và cầm bữa sáng tiến vào, Diệp Sách ở trên giường cũng vừa mới mở mắt.

Mà ngay khi tầm mắt của hai người đối diện nhau, rõ ràng là Diệp Sách sửng sốt một chút, sau đó mới mở miệng: “Sao cậu lại ở đây?”

Thời Trạch đặt bữa sáng xuống, ngoan ngoãn ngồi ở cạnh giường, mở miệng nói với Diệp Sách: “Hôm qua tôi về nhà muộn, không ngờ rằng trên đường về nhà lại nhìn thấy cậu nằm trong con hẻm nhỏ, gọi thì cậu không trả lời, tôi không có cách nào, đành phải khiêng cậu vào bệnh viện.”

“Bác sĩ nói cậu không sao rồi.” Thời Trạch vừa nói chuyện vừa đưa sữa đậu nành cho Diệp Sách.

Diệp Sách ăn bữa sáng Thời Trạch mang tới.

Hai người an tĩnh một lát, cuối cùng Diệp Sách mở miệng trước: “Thời Trạch, ngày hôm qua cậu nhìn thấy tôi, có thấy bên cạnh tôi còn ai khác không?”

Thời Trạch nghe được câu hỏi của Diệp Sách, cái tay cầm bữa sáng cứng lại, trong mắt có vẻ không tự nhiên, sau đó lại che giấu rất tốt: “Có người sao? Lúc đó tôi không nhìn thấy ai cả, chỉ thấy cậu bị thương cả người, nằm ở trong con hẻm đó thôi.”

Diệp Sách hơi nhíu mày, với tính cách của người kia, cho dù không cần mạng của hắn thì cũng sẽ không để hắn được thoải mái, ít nhất là sẽ truyền mấy lời “gièm pha” đến tai Diệp Huyền, khiến Diệp Huyền càng thêm chán ghét hắn, nhưng tại sao hôm qua lại dễ dàng buông tha cho hắn như vậy?

Diệp Sách chỉ cảm thấy vô cùng kỳ lạ.

Khi đang nhớ lại, hình ảnh một chàng trai kia đột nhiên xuất hiện trong đầu hắn, là cảnh tượng hỗn độn khi hắn mơ hồ tỉnh lại, chàng trai áo đen kia ra tay rất tàn nhẫn, không chút do dự, chẳng lẽ là người nọ đã cứu hắn?

Nhưng trong trí nhớ, dường như hắn không có quan hệ gì với người đó.