Chương 5

Thời Trạch tiếp tục lật nhật ký, nhưng tới tháng 9 thì chữ của Diệp Sách không còn tinh tế như trước nữa. Lọt vào tầm mắt của cậu là một hàng chữ xiêu vẹo, Thời Trạch xem xét một hồi lâu mới nhìn ra nội dung.

[Ngày 28 tháng 9, lần đầu tiên tôi chạm vào cậu ấy, nhưng lại là đẩy cậu ấy ra.]

Thời Trạch nhíu mày, trong ấn tượng của cậu, bản thân chưa bao giờ có bất luận sự tiếp xúc nào với Diệp Sách, nhưng vì sao Diệp Sách lại nói như vậy?

Cậu lật trang nhật ký tiếp theo, Thời Trạch đột nhiên giật mình, nội dung trong nhật ký làm con ngươi của Thời Trạch run nhè nhẹ.

Thì ra trong vụ tai nạn giao thông thời Đại học, Diệp Sách là người đẩy cậu ra, lúc đó cậu ngã xuống đất, đập đầu vào tường rồi hôn mê bất tỉnh.

Mà Diệp Sách bởi vì lao tới đẩy cậu ra mà bị xe tải đâm trúng, sau vài lần cấp cứu, Diệp Sách mới được cứu trở lại từ cái chết. Tuy là như thế, nhưng vì vụ va chạm mạnh cộng với vết thương cũ trên chân Diệp Sách năm lớp 12, hắn khó có thể đi lại như người bình thường được nữa.

Khoảng thời gian đó, trong nhật ký của Diệp Sách cũng chỉ có một câu như thế này...

[Tôi như vậy thì sao còn dám xuất hiện trước mặt cậu ấy nữa chứ?]

Thời Trạch chậm rãi khép cuốn nhật ký lại.

Diệp Sách có rất nhiều nhật ký, cũng rất dày, trong bảy tám cuốn nhật ký, có đôi khi chỉ nói mấy câu, có đôi khi lại viết đầy mặt giấy, nội dung không giống nhau, nhưng mỗi một chữ đều là áp lực đến tận cùng và tình yêu không thể nói ra ngoài miệng của người đàn ông ấy.

Nhưng trong những cuốn nhật ký này, nhiều nhất vẫn là câu: [Cậu ấy quá sạch sẽ, tôi không muốn kéo cậu ấy xuống bùn.]

Thời Trạch cúi thấp đầu, nhẹ nhàng vuốt ve cuốn sổ, từng nét chữ trong sổ mang theo vẻ kiêu ngạo giống như chủ nhân của nó. Từ trước tới nay, Thời Trạch chưa từng nghĩ tới người mà bản thân luôn sợ hãi mà kéo dài khoảng cách trong nhiều năm lại luôn yên lặng giấu tình yêu của hắn dành cho cậu ở trong lòng, hơn nữa còn giấu suốt cả đời.

Từ khi biết Diệp Sách hồi cấp ba, chàng trai kia ở trong lòng cậu vẫn luôn là một sự tồn tại hung ác mà quái gở, mọi người trong trường đều biết Diệp Sách nguy hiểm, cho nên thái độ đối với Diệp Sách luôn là nếu có thể tránh thì sẽ tránh thật xa. Mà trong hiểu biết của cậu, hồi cấp ba, Diệp Sách cũng chỉ có một người bạn tốt là Tô Cảnh Hòa.

Mọi người đều nói Diệp Sách thời cấp ba sống tùy ý phóng đãng, cho dù bị giáo viên phê bình bao nhiêu lần, hắn cũng chưa từng trốn tránh, đọc kiểm điểm cũng không thiếu lần nào. Thái độ thành khẩn này của hắn khiến ngay cả giáo viên cũng không có biện pháp, sống tùy tiện giống như không đặt cái gì ở trong lòng, không thèm để ý đến bất cứ cái gì.

Thời Trạch đặc biệt mệt mỏi mà nằm ở trên giường, hai mắt cậu nhìn lên trần nhà, bên cạnh là nhật ký của Diệp Sách, đột nhiên cảm thấy hai mắt của mình hơi mơ hồ.

Lúc này cậu mới biết được không phải cậu không có bất kỳ tiếp xúc gì với Diệp Sách, mà là trong mọi cơ hội có thể kết giao với Diệp Sách, cậu đều cố tình trốn tránh.

Thời Trạch lẩm bẩm gọi một tiếng: “Diệp Sách...”

Cậu nghĩ tới từng chữ “Tôi thích cậu” trong nhật ký của Diệp Sách, những áp lực cùng tình cảm cực hán đó khiến cho hốc mắt Thời Trạch ửng đỏ.

Hổi lâu, cậu mở miệng nói: “Tôi nào có xứng với cậu chứ.”

Giọng nói của Thời Trạch hơi run rẩy, cậu kiềm chế cảm xúc của chính mình, trong phòng an tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ di chuyển, nhưng căn bản là không có ai có thể đáp lại cậu, người đàn ông yêu cậu cả đời đã chết rồi.

Trong suốt cuộc đời của Thời Trạch, cậu cảm thấy từ trước đến nay vẫn luôn bình đạm không có cảm xúc gì lạ, dường như không có người nào có thể khiến cảm xúc của cậu phập phồng, nhưng cảm tình nóng rực mà áp lực tới cực hạn của Diệp Sách lại khiến cậu lần đầu tiên cảm nhận được tình cảm sâu sắc đến thế, giống như một chiếc lá rơi trên mặt hồ yên tĩnh, nhiễu loạn sự trầm lắng vốn có, từng cơn sóng nổi lên.

Bên tai lại phảng phất câu nói kia của Tô Cảnh Hòa...

“Nếu có thể quay lại...”

“Vậy thì tôi tuyệt đối sẽ dùng toàn bộ sức lực để ôm chặt cậu, ít nhất là có thể để tôi ở bên cạnh cậu, bảo vệ cậu...”

Thời Trạch chậm rãi nhắm hai mắt lại.